Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2018

Trở lại và trở nên như trẻ thơ – 1/10, Lễ thánh Têrêsa Hài đồng Giêsu.


LỜI CHÚA: Mt 18, 1-5
Lúc ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giê-su rằng: “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời? “2 Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông3 và bảo: “Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.4 “Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời.5 “Còn ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.

SUY NIỆM:
Thầy bảo thật anh em, nếu anh em không trở lại và trở nên như trẻ thơ, anh em sẽ chẳng bao giờ được vào Nước Trời” (c. 3). Đây là một câu nói long trọng của Đức Giêsu. Như thế điều kiện để được vào Nước Trời là phải quay trở lại, và trở nên như trẻ thơ, sống theo tinh thần của trẻ thơ. Trở nên như trẻ thơ không phải là trở nên ấu trĩ, ngây ngô, khờ khạo, nhưng là khiêm hạ, tin cậy, phó thác cho Thiên Chúa. Vì thế thiên đàng có chỗ cho người lớn, người trưởng thành, những người đã sống tinh thần của trẻ thơ. Để trở lại và trở thành như trẻ thơ, cần nhiều hy sinh từ bỏ. |Đức Giêsu đã trả lời câu hỏi của các môn đệ: “Ai là người lớn nhất trong Nước Trời ?” (c. 1). Người lớn nhất chính là người đã hạ mình xuống như em nhỏ đang đứng ở giữa các ông (c. 2).
Đoạn Tin Mừng này đã gợi cho Chị Têrêsa bí quyết nên thánh, mà Chị gọi là con đường thơ ấu thiêng liêng. Chỉ cần sống như trẻ thơ là có hy vọng được nhận vào Nước Trời. Têrêsa đã kiên trì đi con đường này suốt cuộc đời ngắn ngủi của Chị. Và Chị đã nên thánh, đã thu hút bao người đi con đường này. Con đường này thật ra cũng chẳng phải là đường của Chị cho bằng là con đường của bài Tin Mừng hôm nay.
Chị Têrêsa đã muốn sống cái đơn sơ, nhỏ bé của trẻ thơ. “Tôi muốn tìm thấy một cái thang để lên tới Đức Giêsu, Vì tôi quá nhỏ bé không lên nổi các bậc trọn lành. Lạy Chúa Giêsu, thang chính là cánh tay Ngài. Con không cần phải lớn lên, ngược lại con phải nhỏ mãi.” Têrêsa không nên thánh bằng những việc hãm mình kinh khủng, nhưng bằng những hy sinh nho nhỏ, những từ bỏ ý riêng. “Ai không có gan đóng đanh mình bằng những chiếc đanh lớn… thì phải chịu tử đạo bằng những chiếc ghim nhỏ.” Chị tin vào sức mạnh của những việc nhỏ bé được làm vì yêu. “Nhặt một cái kim ở dưới đất vì yêu mến, cũng có thể cải hóa một linh hồn.” Mối quan tâm duy nhất của Chị là làm vui lòng Chúa trong mọi sự. “Tôi vui sướng chịu đựng gian khổ, ngay cả chỉ để làm Chúa mỉm cười lấy một lần.” Têrêsa phó thác cho Chúa trong giây phút hiện tại. “Nghĩ tới dĩ vãng và bận tâm về tương lai dễ làm nản chí và thất vọng. Tôi chịu đựng từng giây phút một. Chúa trao cho tôi từng lúc điều tôi có thể chịu đựng, và chỉ thế thôi.”
Têrêsa nói với chúng ta về cách cầu nguyện của Chị. “Tôi làm như mấy đứa bé chưa biết đọc. Tôi nói với Chúa cách đơn sơ điều tôi muốn nói với Người, và Người luôn nghe tôi.” Tuy sống tinh thần trẻ thơ, nhưng Têrêsa lại mang nhiều ước mơ lớn. Chị mong được đi truyền giáo khắp nơi, được vào Dòng Kín ở Hà Nội. “Nếu tôi là linh mục, tôi sẽ học cho giỏi tiếng Híp-ri và tiếng Hy-lạp, để hiểu tư tưởng của Thiên Chúa, được diễn tả bằng ngôn ngữ loài người.”
Chắc chắn Têrêsa chẳng bao giờ là linh mục, và cũng chẳng đi Hà Nội. Nhưng lòng ao ước khiến Chị đã thực hiện những điều lớn lao. Đức Gioan Phaolô đệ nhị đã tôn Chị làm Tiến Sĩ Giáo Hội, dù Chị chưa học xong trung học, và qua đời khi mới hai mươi bốn tuổi. Têrêsa Hài Đồng Giêsu là một vị thánh được yêu thích, đơn giản chỉ vì Chị đã trở lại và trở thành như trẻ thơ.

CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa Giêsu, Tình Yêu của con, nếu Hội Thánh được ví như một thân thể gồm nhiều chi thể khác nhau, thì hẳn Hội Thánh không thể thiếu một chi thể cần thiết nhất và cao quý nhất. Đó là Trái Tim, một Trái Tim bừng cháy tình yêu. Chính tình yêu làm cho Hội Thánh hoạt động. Nếu trái tim Hội Thánh vắng bóng tình yêu, thì các tông đồ sẽ ngừng rao giảng, các vị tử đạo sẽ chẳng chịu đổ máu mình…
Lạy Chúa Giêsu, cuối cùng con đã tìm thấy ơn gọi của con, ơn gọi của con chính là tình yêu. Con đã tìm thấy chỗ đứng của con trong Hội Thánh: nơi Trái tim Hội Thánh, con sẽ là tình yêu, và như thế con sẽ là tất cả, vì tình yêu bao trùm mọi ơn gọi trong Hội Thánh.
Lạy Chúa, với chỗ đứng Chúa ban cho con, mọi ước mơ của con được thực hiện.
(dựa theo lời của thánh Têrêxa)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Holy Gospel of Jesus Christ according to Saint Matthew 18, 1-5.
The disciples came to Jesus and said: «Who is the greatest in the kingdom of heaven?». Then Jesus called a little child, set the child in the midst of the disciples, and said, «I assure you that unless you change and become like little children, you cannot enter the kingdom of heaven. Whoever becomes lowly like this child is the greatest in the kingdom of heaven, and whoever receives such a child in my name receives me».

«Unless you change and become like little children,
you cannot enter the kingdom of heaven»
Fr. Antoni CAROL i Hostench
(Sant Cugat del Vallès, Barcelona, Spain)
Today, we celebrate the saint (1873-1897) that could be described as the "champion" of spiritual "smallness". The issue being that this has deserved her the title – quite uncommon – of "Doctor of the Church". From this "spiritual childhood" a complete refreshing and renewed spiritual theology has sprouted...
Paradoxical as it may seem, "God's greatness lies in the fact that He can make himself small" (Benedict XVI). Thus, we could say that discretion, simplicity, humility... make part of the divine DNA: «Unless you change and become like little children, you will never enter the Kingdom of Heaven» (Mt 18:3). Today’s saint Doctor of the Church joined the Carmel when she was very young (aged 15) and entered the "eternal Carmel" when she was twenty-five. So small and so great! What a paradox to human eyes! But not really so from the perspective of love. If you want to love, if you want to serve, make yourself small, very small, as the Child Jesus in the manger, as Jesus Christ on the Cross.
Therese traveled the path of childhood: «I am a very little soul who can only offer very little things to the Lord». And because she was so "little", she confided her growth to spiritual means. She decisively used to say: "Yes, it is prayer, it is sacrifice which give me all my strength; these are the invincible weapons that Jesus has given me». Parallel and consequently she relied on spiritual direction – she did not trust in a herself-- and she loved obedience to her superiors.
«Therefore, whoever takes the lowly position of this child is the greatest in the Kingdom of Heaven» (Mt 18:4). A real contrast with the conceit of modernity! Perhaps for this reason, St. Therese is a "Doctor". She did have a knowledge of life. A life that should bear fruit for the Creator: «Our Lord does not come from Heaven every day to stay in a golden ciborium. He comes to find another heaven, the heaven of our soul in which He loves to dwell».
evangeli.net

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét