Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2018

Giơ bàn tay anh ra – 10/9, Thứ hai Tuần 23 Thường niên.


Một ngày sa-bát khác, Đức Giê-su cũng vào hội đường và giảng dạy. Ở đó có một người bị khô bại tay phải.7 Các kinh sư và những người Pha-ri-sêu rình xem Đức Giê-su có chữa người ấy trong ngày sa-bát không, để tìm được cớ tố cáo Người.8 Nhưng Người biết họ đang suy nghĩ như thế, nên bảo người bại tay: “Anh trỗi dậy, ra đứng giữa đây! ” Người ấy liền trỗi dậy và đứng đó.9 Đức Giê-su nói với họ: “Tôi xin hỏi các ông: ngày sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay huỷ diệt? “10 Người rảo mắt nhìn họ tất cả, rồi bảo người bại tay: “Anh giơ tay ra! ” Anh ấy làm như vậy và tay anh liền trở lại bình thường.11 Nhưng họ thì giận điên lên, và bàn nhau xem có làm gì được Đức Giê-su không.

SUY NIỆM:
Chúng ta không biết nhiều chi tiết về người đàn ông này. Ông bao nhiêu tuổi, có gia đình chưa, sống bằng nghề gì? Chỉ biết là bàn tay phải của ông bị teo, không duỗi được (c. 6). Chắc là nó bị co quắp vì các cơ không hoạt động bình thường. Như thế sẽ rất khó chịu và bất lợi để sinh hoạt hàng ngày. Hơn nữa đây lại là bàn tay phải, bàn tay chính để làm việc.
Người đàn ông có bàn tay thương tật đã đến hội đường vào ngày sabát. Ông đến để nghe giảng dạy và cầu nguyện như mọi người. Có vẻ ông chẳng mong gì, chẳng xin được Đức Giêsu chữa lành, dù tiếng tăm của Ngài lúc đó đã lan rộng nhiều nơi (Lc 5, 15). Thật bất ngờ khi Ngài bảo ông: “Hãy trỗi dậy và ra đứng giữa đây.” Ông chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra cho mình, nhưng đã vâng lời. Ông đứng ở ngay giữa cho mọi người thấy. Sau đó Ngài bảo ông: “Hãy duỗi bàn tay của anh ra!” (c. 10). Một lần nữa ông lại vâng lời. Ông làm điều mà có lẽ từ lâu ông không làm được. Duỗi bàn tay khô héo, co quắp này, để có thể cầm cái ly, cái chén. Ước mơ đơn giản ấy nào ngờ hôm nay được thực hiện. Ông đã duỗi bàn tay theo lời Đức Giêsu, và nó đã trở lại bình thường. Bàn tay như được sống lại, được phục hồi, mềm mại, dễ bảo. Cuộc đời ông từ nay sẽ tươi hơn, có ích hơn, ít phải nhờ vả hơn.
Đức Giêsu đã làm phép lạ này không phải vì được yêu cầu, nhưng như một câu trả lời cho các kinh sư và những người Pharisêu. Họ rình xem Ngài có chữa bệnh trong ngày sabát không, để tố cáo Ngài. bởi lẽ theo họ, ngày sabát chỉ được chữa những bệnh nguy tử. Đức Giêsu đã vạch trần âm mưu này và công khai tỏ thái độ. Câu hỏi quen thuộc: có được phép làm điều này vào ngày sabát không? được thay bằng câu hỏi mới: ngày sabát được phép làm điều lành hay dữ; cứu mạng sống hay hủy hoại mạng sống? (c. 9). Phép lạ sau đó của Đức Giêsu chính là câu trả lời (c. 10). Nhiều khi không làm một điều tốt, cũng bằng với việc làm một điều xấu, Không cứu một người vào giây phút ấy, cũng bằng gián tiếp giết chết họ. Đức Giêsu đã không coi ngày sabát như ngày chỉ biết ngồi khoanh tay, nhưng như ngày để làm điều tốt, để cứu sự sống con người. Dù sao Đức Giêsu đã không hề đụng đến ông có bàn tay bị tật. Khó lòng bắt lỗi Ngài đã vi phạm ngày sabát Ngài chữa cho ông ấy chỉ bằng một lời mà thôi.
Các Kitô hữu không còn phải giữ ngày sabát nữa, nhưng giữ Chúa Nhật. Đây là ngày để chúng ta làm điều tốt, để chăm lo cho sự sống. Chữa cho một bàn tay bị teo tóp được lành, việc này không nhỏ. Làm cho một con người có thể sống bằng đôi tay của mình, là chuyện lớn. Đức Giêsu đã phải trả giá cho việc chữa bệnh của mình. Chúng ta cũng phải trả giá khi dám bảo vệ một sự sống nhỏ nhoi. Chỉ mong bàn tay tôi không co lại, nhưng mở ra cho mọi người.

CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa Giêsu, ai trong chúng con cũng thích tự do, nhưng mặt khác chúng con thấy mình dễ bị nô lệ. Có nhiều xiềng xích do chính chúng con tạo ra. Xin giúp chúng con được tự do thực sự: tự do trước những đòi hỏi của thân xác, tự do trước đam mê của trái tim, tự do trước những thành kiến của trí tuệ.
Xin giải phóng chúng con khỏi cái tôi ích kỷ, để dễ nhận ra những đòi hỏi tế nhị của Chúa, để nhạy cảm trước nhu cầu bé nhỏ của anh em.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con được tự do như Chúa. Chúa tự do trước những ràng buộc hẹp hòi, khi Chúa đồng bàn với người tội lỗi và chữa bệnh ngày Sabát. Chúa tự do trước những thế lực đang ngăm đe, khi Chúa không ngần ngại nói sự thật. Chúa tự do trước khổ đau, nhục nhã và cái chết, vì Chúa yêu mến Cha và nhân loại đến cùng.
Xin cho chúng con đôi cánh của tình yêu hiến dâng, để chúng con được tự do bay cao.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Holy Gospel of Jesus Christ according to Saint Luke 6, 6-11.
On another Sabbath Jesus entered the synagogue and began teaching. There was a man with a paralyzed right hand and the teachers of the Law and the Pharisees watched him: Would Jesus heal the man on the Sabbath? If He did, they could accuse him. But Jesus knew their thoughts and said to the man, «Get up and stand in the middle». Then he spoke to them, «I want to ask you: what is allowed by the Law on the Sabbath, to do good or to do harm, to save life or destroy it?». And Jesus looked around at them all. Then He said to the man, «Stretch out your hand». He stretched it out and his hand was restored, becoming as whole as the other. But they were furious and began to discuss with one another how they could deal with Jesus.
«Get up and stand in the middle (...). Stretch out your hand»
Fr. Julio César RAMOS González SDB
(Mendoza, Argentina)
Today, Jesus provides us with an example of the freedom, which we speak so much about. But, contrary to what most claim or consider as “freedom”, Jesus' freedom, is totally associated and adhered to the Father's actions. He will say: «I tell you the truth, the Son can do nothing by himself; He can do only what he sees his Father doing, because whatever the Father does the Son also does» (Jn 5:19). And the Father only does and acts out of love.
Love cannot be imposed but forces us to act, pulls us together and largely reverts to life. Jesus' command: «Get up and stand in the middle» (Lk 6:8) has the vivifying strength of he who loves and responds to the Word. And, the last part of his order: «Stretch out your hand» (Lk 6:10), that concludes the miracle, definitely restores life and strength to what was powerless and dead. “To save” is to draw from death, and this same word translates as “healing”. By healing, Jesus is saving whatever that poor ailing man had dead, and this is a clear sign of God's fatherly love for his creatures. Thus, in the new creation, where the Son does only what He sees his Father doing, the new law that will prevail will be the law of the acting love rather than that of a “dormant” relaxation, including doing good to the brother in need.
Therefore, a conjugated freedom and love is the key for today. Freedom and love conjugated Jesus' way. Today, what St. Augustine used to say: «love and do as you please», is perfectly valid to learn to totally identify ourselves with Christ our Saviour.
Evangeli.net

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét