Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2018

Nói được rõ ràng – 9/9, Chúa nhật 23 Thường niên, Năm B.


Hôm ấy, Ðức Giêsu lại bỏ vùng Tia, đi qua ngả Xiđon, đến biển hồ Galilê vào miền Thập Tỉnh. 32 Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Ðức Giêsu, và xin Người đặt tay trên anh. 33 Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. 34 Rồi Người ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói: “Epphatha”, nghĩa là: hãy mở ra! 35 Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng.
36 Ðức Giêsu truyền bảo họ không được kể chuyện đó với ai cả. Nhưng Người càng truyền bảo họ, họ lại càng đồn ra. 37 Họ hết sự kinh ngạc, và nói: “Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả: ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.”

SUY NIỆM
Khi đến thăm những trẻ em khuyết tật, ta thấy mình dễ tiếp xúc, gần gũi các em mù, hơn các em bị câm điếc. Thật khó làm cho các em câm điếc, hiểu được chúng ta, và chúng ta cũng không hiểu được điều các em diễn tả. Ðôi bên cứ như ở hai thế giới, không gặp được nhau.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Ðức Giêsu chữa một người vừa ngọng vừa điếc. Người ngọng là người gặp khó khăn khi trình bày, khi phải diễn đạt bằng lời nói cho người khác hiểu. Ta có cảm tưởng lưỡi anh bị một sợi dây trói buộc. Ðức Giêsu đã đụng đến lưỡi anh, và sợi dây đó được tháo cỡi. Giờ đây anh có thể nói được tự nhiên và rõ ràng. Nói sao để người khác hiểu được mình, đó là ước mơ của nhiều người trong chúng ta. Nhưng ta lại thấy có cái gì đó trói buộc mình khiến mình ngần ngại, sợ hãi, né tránh… Nhiều người đã trở nên ngọng hay câm vì đã trải qua những kinh nghiệm đau đớn: kinh nghiệm bị châm chọc, bị khinh miệt, bị khước từ… Bao kinh nghiệm làm con người mất tự tin và khép lại. Có những đe dọa ám ảnh làm con người câm nín. Ép-pha-tha, xin hãy mở miệng con để con có thể hồn nhiên vén mở thế giới của mình, hầu gặp được sự cảm thông và nâng đỡ.
Nếu bệnh ngọng làm chẳng ai hiểu tôi, thì bệnh điếc làm tôi chẳng hiểu ai. Tôi như người đang xem một phim trên truyền hình mà máy đột nhiên mất tiếng. Tôi chỉ thấy hành động, nhưng không hiểu được ý nghĩa. Chẳng ai muốn mình bị điếc hay lãng tai, nhưng trong thực tế, ta vẫn có thể mắc bệnh này, nghĩa là mất khả năng lắng nghe người khác. Chúng ta thường chỉ nghe điều mình muốn nghe, hay lắm khi nghe điều người khác nói nhưng lại hiểu dưới cái nhìn chủ quan của mình. như thế vẫn là chưa hiểu được điều người kia muốn nói. Nghe bằng tai, không đủ. Cần lắng nghe bằng cả trái tim. Chỉ trái tim yêu thương mới giúp ta hiểu đúng, hiểu đủ, hiểu ý nghĩa đàng sau lớp vỏ ngôn từ. Ép-pha-tha, xin giúp con ra khỏi cái tôi cứng cỏi, ra khỏi những thành kiến, những suy nghĩ cứng nhắc, để nghe được cái tôi của anh em.
Thế giới hôm nay thiếu cảm thông và đối thoại, vì có nhiều người bị câm điếc về mặt tinh thần. Bệnh này làm người ta thành những hòn đảo, chẳng có gì để cho, chẳng có gì để nhận, để rồi chết dần trong sự nghèo nàn của mình. Xin cho con đừng câm điếc trước Thiên Chúa và anh em, đồng thời giúp người khác ra khỏi sự câm điếc của họ.

CẦU NGUYỆN
Lạy Chúa, xin cứ dùng con theo ý Chúa, làm chân tay cho những người què cụt, làm đôi mắt cho ai phải đui mù, làm lỗ tai cho những người bị điếc, làm miệng lưỡi cho người không nói được, làm tiếng kêu cho người chịu bất công.
Lạy Chúa, xin cứ gởi con ra đồng lúa, để đem cơm cho người đói đang chờ, và đem nước cho người họng đang khô, đem thuốc thang cho người đang đau ốm, đem áo quần cho người đang trần trụi, đem mền đắp cho người rét đang run.
Lạy Chúa, xin cứ gởi con ra đường vắng, thắp đèn soi cho ai bước trong đêm, đốt lửa ấm cho những ai giá lạnh, truyền cảm thông cho lữ khách đơn côi, nâng phẩm giá cho kẻ đời chà đạp, đem tự do cho những kiếp đọa đày.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Holy Gospel of Jesus Christ according to Saint Mark 7, 31-37.

Again Jesus set out; from the country of Tyre He passed through Sidon and skirting the sea of Galilee He came to the territory of Decapolis. There was a deaf man who also had difficulty in speaking was brought to him. They asked Jesus to lay his hand upon him. Jesus took him apart from the crowd, put his fingers into the man's ears and touched his tongue with spittle. Then, looking up to heaven, He groaned and said to him, «Ephphetha», that is, “Be opened”. And his ears were opened, his tongue was loosened, and he began to speak clearly. Jesus ordered them not to tell anyone, but the more He insisted on this, the more they proclaimed it. The people were completely astonished and said, «He has done all things well; He makes the deaf hear and the dumb speak».
«They asked Jesus to lay his hand upon him»
Fr. Fernando MIGUENS Dedyn
(Buenos Aires, Argentina)
Today, the liturgy takes us to contemplate the healing of a «deaf man who also had difficulty in speaking» (Mk 7:32). As in other cases (the Bethsaida and Jerusalem blind men, etc.), the Lord surrounds the miracle with a series of outward motions. In such miracles, the Fathers of the Church see the overemphasized harmonic involvement of the Humanity of Christ. An involvement developed in a double way: one, the “approach” and the closeness to us of the Verb incarnated (the touch of his fingers, the depth of his gaze, his sweet and intimate voice); on the other hand, the attempt to awaken in the man the confidence, the faith and the conversion of his heart.
The cures of the sick Jesus carries through mean indeed much more than merely relieving the pain or recovering the health. They are meant to achieve that those He loves overcome their blindness, their deafness or their stagnant immobility of the spirit. And, ultimately, a true communion of faith and love.
At the same time, we can see how the grateful reaction of the recipients of this divine gift is to proclaim God's mercy: «The more He insisted on this, the more they proclaimed it» (Mk 7:36). They bear witness of the divine gift, they deeply experiment his mercy and are full of a deep and genuine gratitude.
For all of us it is also of crucial importance to know and feel that we are loved by God, the certitude we are the object of his infinite mercy. This is the driving force of generosity and love God is requesting from us. Many are the ways that will carry us to make this discovery. Sometimes, it will be the intense and sudden experience of the miracle and, quite often too, the gradual discovery that all our life is nothing but a miracle of love. In any case, it is necessary we first realize our own indigence, with a true humility and the capacity to listen reflexively to God's voice.
Evangeli.net

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét