Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2018

Cứ nói một lời – 17/9, Thứ hai Tuần 24 Thường niên.


LỜI CHÚA: Lc 7, 1-10
Sau khi đã nói hết những lời ấy cho dân chúng nghe, Đức Giê-su vào thành Ca-phác-na-um.2 Một viên đại đội trưởng kia có người nô lệ bệnh nặng gần chết. Ông ta yêu quý người ấy lắm.3 Khi nghe đồn về Đức Giê-su, ông cho mấy kỳ mục của người Do-thái đi xin Người đến cứu sống người nô lệ của ông.
4 Họ đến gặp Đức Giê-su và khẩn khoản nài xin Người rằng: “Thưa Ngài, ông ấy đáng được Ngài làm ơn cho.5 Vì ông quý mến dân ta. Vả lại chính ông đã xây cất hội đường cho chúng ta.”6 Đức Giê-su liền đi với họ. Khi Người còn cách nhà viên sĩ quan không bao xa, thì ông này cho bạn hữu ra nói với Người: “Thưa Ngài, không dám phiền Ngài quá như vậy, vì tôi không đáng rước Ngài vào nhà tôi.7 Cũng vì thế, tôi không nghĩ mình xứng đáng đến gặp Ngài. Nhưng xin Ngài cứ nói một lời, thì đầy tớ của tôi được khỏi bệnh.8 Vì chính tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: “Đi! là nó đi; bảo người kia: “Đến! là nó đến; và bảo người nô lệ của tôi: “Làm cái này! là nó làm.”9 Nghe vậy, Đức Giê-su thán phục ông ta, Người quay lại nói với đám đông đang theo Người rằng: “Tôi nói cho các ông hay: ngay cả trong dân Ít-ra-en, tôi cũng chưa thấy một người nào có lòng tin mạnh như thế.”10 Về đến nhà, những người đã được sai đi thấy người nô lệ đã khỏi hẳn.

SUY NIỆM:
Viên đại đội trưởng ở đây là người coi một trăm quân. Ông đã nghe đồn về khả năng chữa bệnh của Đức Giêsu. Nhưng ông chẳng hề dám gặp mặt Ngài, vì ông biết mình là dân ngoại, bị người Do-thái coi là nhơ uế. Bởi tình thương đối với anh nô lệ mà ông yêu quý, ông đã mạnh dạn nhờ các kỳ mục Do-thái xin Đức Giêsu đến nhà ông để cứu sống anh nô lệ đang bệnh nặng gần chết (cc. 2-3). Sau khi nghe kể lại những điều tốt đẹp viên sĩ quan Rôma này đã làm, Đức Giêsu liền lên đường đến nhà ông ấy để chữa bệnh (cc. 4-6).
Khi Đức Giêsu còn trên đường, vị sĩ quan này đã suy nghĩ và đổi ý. Ông chẳng những thấy mình không đáng đến gặp mặt Ngài mà còn không đáng đón Ngài vào nhà mình nữa, căn nhà vẫn bị coi là ô uế của một người dân ngoại (c. 6). Ông muốn ngăn Ngài lại trước khi Ngài đến nhà ông, nên đã sai một số bạn hữu ra gặp Ngài trên đường (c. 6). Nơi ông bùng cháy một niềm tin mạnh mẽ. Ông tin rằng chẳng cần Ngài vào nhà ông và gặp anh nô lệ sắp chết. Chỉ cần Ngài nói một lời cũng đủ làm cho anh ta lành mạnh (c. 7).
Viên đại đội trưởng tin vào sức mạnh của lời Đức Giêsu. Đối với ông, lời ấy có uy lực như một mệnh lệnh. Là một sĩ quan trong quân đội Rôma ông hiểu thế nào là sự phục tùng của lính tráng dưới quyền. “Tôi bảo người này : “Đi !” là nó đi; bảo người kia : “Đến !” là nó đến; và bảo người nô lệ của tôi : “Làm cái này !” là nó làm.” (c. 8). Lệnh được ban ra là phải thi hành. Viên đại đội trưởng tin rằng lời của Đức Giêsu cũng thế. Chỉ cần một lời cũng đủ làm cơn bệnh nguy tử phải thoái lui. Đức Giêsu ngỡ ngàng trước một lòng tin mạnh mẽ như vậy. Khó lòng tìm thấy lòng tin đó nơi cộng đoàn dân Ítraen (c. 9). Ngài đã không đến nhà viên sĩ quan, chẳng gặp mặt ông, cũng chẳng nói lời nào. Chỉ biết là sau đó anh nô lệ đã được khỏi (c. 10).
Ở đâu ta cũng gặp những người như viên sĩ quan Rôma. Họ có thể là mẫu mực cho các kitô hữu về sự khiêm hạ và tín thác. Nhiều con người hôm nay, có tấm lòng thật tốt như viên sĩ quan, nhưng vẫn ngại chưa dám mời Chúa vào nhà, chưa dám trực tiếp gặp mặt Chúa, chỉ dám nói chuyện với Ngài qua trung gian.
Nhưng họ có thể đã mang trong mình một niềm tin kiên vững và đã có kinh nghiệm về sự chữa lành kỳ diệu của Ngài. “Tôi không đáng được Ngài vào nhà tôi, chỉ xin Ngài nói một lời…” Có khi chúng ta đã đánh mất ý thức về sự linh thánh khi rước Chúa. Có khi chúng ta chẳng tin mấy vào quyền năng của Lời Ngài. Xin có được lòng tin đơn sơ như một người dân ngoại.

CẦU NGUYỆN
Lạy Chúa, xin ban cho con đức tin lớn hơn hạt cải, để con làm bật rễ khỏi lòng con những ích kỷ và khép kín. Xin cho con đức tin can đảm để con chẳng sợ thiệt thòi khi trao hiến, chẳng sợ từ bỏ những gì con cậy dựa xưa nay.
Xin cho con đức tin sáng suốt để con thấy được thế giới mà mắt phàm không thấy, thấy được Ðấng Vô hình, nhưng rất gần gũi thân thương, thấy được Ðức Kitô nơi những người nghèo khổ.
Xin cho con đức tin liều lĩnh, dám mất tất cả chỉ vì yêu Chúa và tha nhân, dám tiến bước trong bóng đêm chỉ vì mang trong tim một đốm lửa của Chúa, dám lội ngược dòng với thế gian và khước từ những mời mọc quyến rũ của nó.
Xin cho con đức tin vui tươi, hạnh phúc vì biết những gì đang chờ mình ở cuối đường, sung sướng vì biết mình được yêu ngay giữa những sa mù của cuộc sống.
Cuối cùng, xin cho con đức tin cứng cáp qua những cọ xát đau thương của phận người, để dù bao thăng trầm dâu bể, con cũng không để tàn lụi niềm tin vào Thiên Chúa và vào con người.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Holy Gospel of Jesus Christ according to Saint Luke 7, 1-10.
When Jesus had finished teaching to the people, He went to Capernaum. There was a captain whose servant was very sick and near to death, a man very dear to him. So when he heard about Jesus, he sent some elders of the Jews to persuade him to come and save his servant's life. The elders came to Jesus and begged him earnestly, saying, «He deserves this of you, for he loves our people and even built a synagogue for us».
Jesus went with them. He was not far from the house when the captain sent friends to give this message, «Sir, do not trouble yourself for I am not worthy to welcome you under my roof. You see I didn't approach you myself. Just give the order and my servant will be healed. For I myself, a junior officer, give orders to my soldiers and I say to this one: ‘Go’, and he goes; and to the other: ‘Come’, and he comes; and to my servant: ‘Do this’, and he does it».
On hearing these words, Jesus was filled with admiration. He turned and said to the people with him, «I say to you, not even in Israel have I found such great faith». The people sent by the captain went back to his house; there they found that the servant was well.
«I say to you, not even in Israel have I found such great faith»
Fr. John A. SISTARE
(Cumberland, Rhode Island, United States)
Today, we are faced with an interesting question. Why did the captain in the Gospel not personally approach Jesus but rather, sent messengers ahead with the request to heal his servant? The captain answers this question for us in the Gospel passage. «You see I didn't approach you myself. Just give the order and my servant will be healed» (Lk 7:7).
The captain possessed the virtue of faith to believe that Jesus could work this miracle if it was in accord with his divine will. Faith allowed the captain to believe that no matter where Jesus was located He could heal the ill servant. The captain believed that no distance could prevent or stop the Christ from carrying out his work of salvation.
We are called to have that same faith in our own lives. There are times when we are tempted to think that Jesus is far away and not listening to our prayers. However, faith illumines our minds and hearts to believe that Jesus is always there to help us. In fact, the healing presence of Jesus in the Eucharist is a reminder that Jesus is always with us. St. Augustine, with eyes of faith, believed this reality: «What you see is the bread and the chalice; that is what your own eyes report to you. But what your faith obliges you to accept is that the bread is the Body of Christ and the chalice is the Blood of Christ».
Faith illumines our minds to see that it is the very presence of Jesus in our midst. We like the captain say, «I am not worthy to welcome you under my roof» (Lk 7:6). Yet, we humble ourselves before our Lord and Savior and He still draws near to heal us. May we allow Jesus to enter our soul, under our roof, to heal and strengthen our faith so we may press on towards Eternal Life.
Evangeli.net

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét