Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2018

Phục vụ mọi người – 23/9, Chúa nhật 25 Thường niên B.


Hôm ấy, Ðức Giêsu và các môn đệ ra khỏi đó, đi băng qua miền Galilê. Nhưng Ðức Giêsu không muốn có ai biết, 31 vì Người đang dạy các môn đệ rằng: “Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và Người bị giết chết, rồi sau ba ngày Người sẽ sống lại.” 32 Nhưng các ông không hiểu lời đó, và các ông sợ không dám hỏi lại Người.  33 Sau đó, Ðức Giêsu và các môn đệ đến thành Caphácnaum. Khi về tới nhà, Ðức Giêsu hỏi các ông: “Dọc đường, anh em đã bàn tán điều gì vậy ?” 34 Các ông làm thinh, vì khi đi đường, các ông đã cãi nhau xem ai là người lớn hơn cả. 35 Rồi Ðức Giêsu ngồi xuống, gọi Nhóm Mười Hai lại mà nói: “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người.”  36 Kế đó, Người đem một em nhỏ đặt vào giữa các ông, rồi ôm lấy nó và nói: 37 “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy; và ai tiếp đón Thầy, thì không phải là tiếp đón Thầy, nhưng là tiếp đón Ðấng đã sai Thầy”.

SUY NIỆM
Các kỷ lục thế giới cứ được nâng cao hoài, vì ai cũng muốn phá kỷ lục để được đứng nhất: chạy nhanh nhất, nhảy cao nhất, ném xa nhất… Các đĩa nhạc chỉ muốn nằm mãi trong top-ten, Các cuốn sách chỉ muốn là sách bán chạy nhất. Ðẹp nhất, giỏi nhất, giàu nhất, thế lực nhất… Cuộc sống quả là một cuộc tranh đua không ngừng. Các nhà tâm lý học coi những tranh đua đó là cần thiết để hình thành nhân cách. Các nhà xã hội học coi những tranh đua đó là cần thiết cho sự tiến bộ của xã hội. Tiếc thay, lắm khi người ta đã dùng bao mưu mô để đạt được và giữ được vị trí hàng đầu. Ðôping trong thể thao chỉ là một thí dụ nhỏ.
Ngay trong Nhóm Mười Hai cũng có tranh chấp. Sau khi Ðức Giêsu loan báo con đường hẹp của khổ đau, các môn đệ vẫn chưa ra khỏi được con đường của mình. Ðang lúc đi đường mà các ông cũng cãi nhau xem ai là người lớn nhất trong nhóm. Ðức Giêsu tế nhị đợi về tới nhà mới hỏi như thể Ngài không biết rõ đầu đuôi. Các môn đệ làm thinh không trả lời. Ðức Giêsu tôn trọng khoảnh khắc lặng lẽ cần thiết ấy để mỗi người trở về với bao thèm khát của lòng mình, đối diện với bao tham vọng đang sôi sục. Ðức Giêsu ngồi xuống thư thái như một vị thầy. Ngài chẳng nặng lời với các nhà lãnh đạo Hội Thánh tương lai. Ngài dạy cho họ con đường trở nên lớn lao thực sự: “Nếu ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người đứng cuối mọi người và phục vụ mọi người.”
Ðức Giêsu đưa ra một cuộc cách mạng về quan điểm. Người lớn nhất, người đứng đầu không phải là người dùng quyền để lãnh đạo chỉ huy từ trên cao, nhưng là người đến trước mọi người và về sau mọi người, để phục vụ. Khi phục vụ vô vị lợi, tôi được thực sự lớn lên trước mặt Thiên Chúa, trước mặt anh em. Người lớn nhất là người phục vụ hết mình nhất. Chức vụ, chức vị, chức tước, chức quyền đều không phải là điều xấu, nếu chúng được dùng như phương tiện để phục vụ.
Nếu người đứng đầu lại phải sống như người đứng cuối, thì còn ai muốn đứng đầu nữa không? Thế giới hôm nay rất cần những người muốn đứng đầu theo kiểu Ðức Giêsu, nghĩa là trong phục vụ khiêm hạ. Ai trong chúng ta cũng có chút ít quyền hành, cũng là người đứng đầu một tập thể nho nhỏ. Ước gì chúng ta không để mình bị hư hỏng vì quyền hành, nhưng biết dùng quyền hành để đem lại hạnh phúc cho tha nhân.

CẦU NGUYỆN
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con ánh sáng đức tin để nhận ra Chúa hôm nay và hàng ngày, nơi khuôn mặt khốn khổ của tất cả những người bị thử thách: những kẻ đói, không chỉ vì thiếu của ăn, nhưng vì thiếu Lời Chúa; nhưng kẻ khát, không chỉ vì thiếu nước, nhưng còn vì thiếu bình an, sự thật, công bằng và tình thương; những kẻ vô gia cư, không chỉ tìm kiếm một mái nhà, nhưng còn tìm một con tim hiểu biết, yêu thương; những kẻ bệnh hoạn và hấp hối, không chỉ trong thân xác, nhưng còn trong tinh thần nữa, bằng cách thực thi lời hy vọng này: “Ðiều mà ngươi làm cho người bé mọn nhất trong anh em là làm cho chính Ta”
Mẹ Têrêxa Calcutta
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Holy Gospel of Jesus Christ according to Saint Mark 9, 30-37.
After leaving the mountain, Jesus and his disciples made their way through Galilee; but Jesus did not want people to know where He was because He was teaching his disciples. And He told them, «The Son of Man will be delivered into human hands. They will kill him, but three days after He has been killed, He will rise». The disciples, however, did not understand these words and they were afraid to ask him what he meant.
They came to Capernaum and, once inside the house, Jesus asked them, «What were you discussing on the way?». But they did not answer because they had been arguing about who was the greatest. Then he sat down, called the Twelve and said to them, «If someone wants to be first, let him be last of all and servant of all». Then He took a little child, placed it in their midst, and putting his arms around it he said to them, «Whoever welcomes a child such as this in my name, welcomes me; and whoever welcomes me, welcomes not me but the One who sent me».
«The Son of Man will be delivered into human hands.
They will kill him, but three days after He has been killed, He will rise
»
Fr. Pedro-José YNARAJA i Díaz
(El Montanyà, Barcelona, Spain)
Today, the Gospel explains when Jesus was walking with his disciples, skirting towns, through a great plain. Nothing better to get to know each other than walking and travelling in company. Thus, a feeling of trust is easily built, and trust brings confidence. And confidence transmits love. And love dazzles and surprises us when we discover the mystery hiding in the most intimate part of the human heart. With emotion, the Master speaks to his disciples about the mystery that gnaws at his heart. Sometimes, it is illusion; at times, when thinking it over, He is afraid; most of the time He knows they will not understand him. But they are his friends, He must transmit to them whatever He has received from the Father, and, so far, He has done so. They do not understand him, but when He speaks to them, which means love, they tune in with his emotion, an evidence that, even if they are so insignificant, they rely on Him to succeed in his project. He will be delivered into human hands, He will be killed and three days after He will rise (cf. Mk 9:31)
Death and resurrection. These will be enigmatic concepts for some; unacceptable axioms, for others. He has come to reveal them, to proclaim that the joyous consummation for mankind has already come, although to make it come true, He, the friend the elder brother, the Son of the Father, will have to endure the cruellest suffering. But, what a sad paradox that, while He lives this intimate tragedy, his disciples are debating who will climb on top of the champions' podium when they reach the end of their race towards the Kingdom. But, would we behave in a different way? He who is free from personal ambition is to throw the first stone.
Jesus proclaims new values. To win is not the important thing, but to serve; He will fully prove it at the culminant point of his evangelization by washing his disciples' feet. Man's greatness lies not in the sage wisdom, but in the innocent naivety of the child. «Even though you would know the whole Bible and all the sentences of every philosopher by heart, what would be its value without the charity and the grace of God?» (Thomas de Kempis). By saluting the sage we satisfy our vanity, by embracing the child we embrace God and we become spiritually infused by Him, by becoming more godlike.
Evangeli.net

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét