Thứ Năm, 31 tháng 5, 2018

Nhà cầu nguyện của mọi dân tộc – 01/06, Thứ sáu Tuần 8 Thường niên.


Khi ấy, Ðức Giêsu vào Giêrusalem và đi vào Ðền Thờ. Người rảo mắt, nhìn xem mọi sự, và vì giờ đã muộn, Người đi ra Bêtania cùng với Nhóm Mười Hai.  Hôm sau, khi thầy trò rời khỏi Bêtania, thì Ðức Giêsu cảm thấy đói. Trông thấy ở đàng xa có một cây vả tốt lá, Người đến xem có tìm được trái nào không. Nhưng khi lại gần, Người không tìm được gì cả, chỉ thấy lá thôi, vì không phải là mùa vả. Người lên tiếng bảo cây vả: “Ðời đời không còn ai ăn trái của mày nữa!” Các môn đệ đã nghe Người nói thế.
Thầy trò đến Giêrusalem. Ðức Giêsu vào Ðền Thờ, Người bắt đầu đuổi những kẻ đang mua bán trong Ðền Thờ, lật bàn của những người đổi bạc và xô ghế của những kẻ bán bồ câu. Người không cho ai được mang đồ vật gì đi qua Ðền Thờ. Người giảng dạy và nói với họ: “Nào đã chẳng có lời chép rằng: Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện dành cho mọi dân tộc sao? Thế mà các người đã biến thành sào huyệt của bọn cướp!” Các thượng tế và kinh sư nghe thấy vậy, thì tìm cách giết Ðức Giêsu. Quả thế, họ sợ Người, vì cả đám đông đều rất ngạc nhiên về lời giảng dạy của Người. Chiều đến, Ðức Giêsu và các môn đệ ra khỏi thành.
Sáng sớm, khi đi ngang cây vả, các ngài thấy nó đã chết khô tận rễ. Ông Phêrô sực nhớ lại, liền thưa Ðức Giêsu: “Kìa Thầy xem: cây vả Thầy rủa đã chết khô rồi!” Ðức Giêsu nói với các ông: “Anh em hãy tin vào Thiên Chúa. Thầy bảo thật anh em: nếu có ai nói với núi này: ‘Dời chỗ đi, nhào xuống biển!’, mà trong lòng chẳng nghi nan, nhưng tin rằng điều mình nói sẽ xảy ra, thì điều ấy sẽ được ban cho. Vì thế, Thầy nói với anh em: tất cả những gì anh em cầu nguyện và xin, anh em cứ tin là mình đã được rồi, thì sẽ được như ý. Khi anh em đứng cầu nguyện, nếu anh em có chuyện bất bình với ai, thì hãy tha thứ cho họ, để Cha của anh em là Ðấng ngự trên trời, cũng tha lỗi cho anh em. Nhưng nếu anh em không tha thứ, thì Cha của anh em là Ðấng ngự trên trời, cũng sẽ không tha lỗi cho anh em.”

SUY NIỆM:
Khi thánh sử Máccô viết đoạn Tin Mừng này, thì có thể Đền thờ ở Giêrusalem đã bị phá hủy bởi quân Rôma. Ngôi đền thờ nguy nga này được vua Hêrôđê Cả trùng tu và nới rộng, mất 84 năm mới hoàn thành, để rồi chỉ tồn tại được vỏn vẹn 6 năm. Đức Giêsu đã lên Đền thờ này nhiều lần, vào các dịp lễ lớn. Đây là lần cuối Ngài lên đây giữa tiếng tung hô của đám đông. Khi chiều tà, Ngài và các môn đệ qua đêm ở làng Bêtania gần đó.
Hôm sau, trên đường từ Bêtania trở lại Đền thờ, Ngài thấy đói. Trông thấy từ xa một cây vả xanh tốt, Ngài lại gần để tìm trái ăn. Nhưng tiếc thay cây này chỉ có lá thôi, vì chưa đến mùa vả. Vậy mà Đức Giêsu lại có vẻ nổi giận, và nói: “Muôn đời sẽ chẳng còn ai ăn trái của mày nữa!” Buổi sáng hôm sau, Thầy trò lại lên Đền thờ, đi ngang qua cây vả. Mọi người thấy nó chết rồi, “chết khô tận rễ” (c. 20). Phêrô cho rằng cây vả chết vì bị Thầy rủa (c. 21). Chúng ta không hiểu tại sao Đức Giêsu lại rủa cây vả cho nó chết. Nó có tội tình gì đâu, chỉ tại chưa đến mùa đó thôi!
Thánh sử Máccô đã đặt chuyện Đức Giêsu thanh tẩy Đền thờ vào ngay giữa câu chuyện đầy kịch tính về cây vả. Điều đó khiến chúng ta không hiểu chuyện cây vả theo nghĩa đen. Đúng là cây vả chẳng mắc tội gì khi chưa đến mùa có trái. Nhưng khi các nhà lãnh đạo Do Thái giáo cố ý từ khước Đức Giêsu, thì họ mắc tội, như cây vả không trái. Rốt cuộc cả họ và Đền thờ phải chịu số phận như cây vả héo khô.
Khi vào khu vực Đền thờ, Đức Giêsu giận dữ với chuyện buôn bán, dù đây là chuyện buôn bán được phép, ở một khu vực được phép, để phục vụ cho việc thờ tự. Đức Giêsu đã làm một hành động rất khác thường, đó là đuổi người buôn bán, lật bàn, xô ghế của họ (c. 15). Thậm chí Ngài còn cấm người ta mang đồ đi qua Đền thờ (c. 16). Chắc đã xảy ra một cuộc xô xát nhỏ, trong một thời gian ngắn. Ngài hành động như người có quyền ở nơi thờ tự này. Điều đó khiến các nhà lãnh đạo tôn giáo tìm cách giết Đức Giêsu. Đối với Đức Giêsu, ngôi Đền thờ tráng lệ ở Giêrusalem không còn là nhà cầu nguyện cho mọi dân tộc nữa (Is 56,7). Vì giới lãnh đạo, nó đã không đạt mục tiêu Thiên Chúa muốn. Như cây vả xanh lá, nhưng không trái, nó sẽ bị héo khô.
Ngày nay, dấu tích còn lại của ngôi Đền thờ xưa chỉ là một bức tường, nơi người Do Thái đến than khóc. Bài Tin Mừng hôm nay không gây sự thù ghét đối với người Do Thái. Đúng hơn đây là một nhắc nhở nghiêm chỉnh của Đức Giêsu đối với mọi đền thờ, nhà thờ của các Kitô hữu. Phải làm sao để nơi thờ tự không trở thành nơi buôn bán kinh doanh. Phải làm sao để nhà thờ thực sự là nơi cầu nguyện cho mọi người, không phân biệt giàu nghèo, sang hèn, quê mùa hay trí thức. Phải làm sao để các ngôi thánh đường ngày nay của chúng ta khỏi rơi vào số phận của Đền thờ Giêrusalem ngày xưa, xanh lá nhưng không trái, nên bị chết khô.

CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa Giêsu, xin thương nhìn đến Hội Thánh là đàn chiên của Chúa. Xin ban cho Hội Thánh sự hiệp nhất và yêu thương, để làm chứng cho Chúa giữa một thế giới đầy chia rẽ.
Xin cho Hội Thánh không ngừng lớn lên như hạt lúa. Xin đừng để khó khăn làm chúng con chùn bước, đừng để dễ dãi làm chúng con ngủ quên.
Ước gì Hội Thánh trở nên men được vùi sâu trong khối bột loài người để bột được dậy lên và trở nên tấm bánh. Ước gì Hội Thánh thành cây to bóng rợp để chim trời muôn phương rủ nhau đến làm tổ.
Xin cho Hội Thánh trở nên bàn tiệc của mọi dân nước, nơi mọi người được hưởng niềm vui và tự do.
Cuối cùng xin cho chúng con biết xây dựng một Hội Thánh tuyệt vời, nhưng vẫn chấp nhận cỏ lùng trong Hội Thánh.
Ước gì khi thấy Hội Thánh ở trần gian, nhân loại nhận ra Nước Trời ở gần bên. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Holy Gospel of Jesus Christ according to Saint Mark 11: 11-26.
Jesus entered Jerusalem and went into the temple area. He looked around at everything and, since it was already late, went out to Bethany with the Twelve. The next day as they were leaving Bethany he was hungry. Seeing from a distance a fig tree in leaf, he went over to see if he could find anything on it. When he reached it he found nothing but leaves; it was not the time for figs. And he said to it in reply, "May no one ever eat of your fruit again!" And his disciples heard it.
They came to Jerusalem, and on entering the temple area he began to drive out those selling and buying there. He overturned the tables of the money changers and the seats of those who were selling doves. He did not permit anyone to carry anything through the temple area. Then he taught them saying, "Is it not written: “My house shall be called a house of prayer for all peoples? But you have made it a den of thieves.” The chief priests and the scribes came to hear of it and were seeking a way to put him to death, yet they feared him because the whole crowd was astonished at his teaching. When evening came, they went out of the city.
Early in the morning, as they were walking along, they saw the fig tree withered to its roots. Peter remembered and said to him, "Rabbi, look! The fig tree that you cursed has withered." Jesus said to them in reply, "Have faith in God. Amen, I say to you, whoever says to this mountain, 'Be lifted up and thrown into the sea,' and does not doubt in his heart but believes that what he says will happen, it shall be done for him. Therefore I tell you, all that you ask for in prayer, believe that you will receive it and it shall be yours. When you stand to pray, forgive anyone against whom you have a grievance, so that your heavenly Father may in turn forgive you your transgressions."
It was not yet the season for figs
"It was not the season for figs." The apostle Paul gives an interpretation of this passage in his letter to the Romans: "I do not want you to be unaware of this mystery, brethren: a hardening has come on Israel in part until the full number of the Gentiles comes in. Thus all Israel will be saved" (Rm 11:25-26). If our Lord had found fruit on this fig tree then the full number of the Gentiles would not have come in. But because the full number of Gentiles has come in, all Israel will eventually be saved... In addition, we find this passage in the Revelation of Saint John: "Seven thousand will believe from the tribe of Judah, twelve thousand from the tribe of Reuben" and the same for the other tribes (cf. Rv 7:5-8). They were forty-four thousand in all who would believe...
If Israel had believed, our Lord would not have been crucified, and if our Lord had not been crucified, the mass of the Gentiles would not have been saved. Thus the Jews would become believers but would not believe until the end of the world. It was not yet the season for them to believe in the cross... Their unbelief is our faith; their fall, our rising. It was not the time for them that it might become the time for us.

Daily Gospel.

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét