Thứ Tư, 30 tháng 5, 2018

Maria ở lại độ ba tháng – 31/05, Đức Maria thăm viếng Bà Êlisabeth.


LỜI CHÚA: Lc 1, 39-56
Hồi ấy, bà Maria lên đường vội vã, đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giuđa. Bà vào nhà ông Dacaria và chào hỏi bà Êlisabeth. Bà Êlisabeth vừa nghe tiếng bà Maria chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được trần đầy Thánh Thần, liền kêu lớn tiếng và nói rằng: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc. Bởi đâu tôi được phúc này là Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi như vậy? Vì này đây, tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng. Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em.”
Bấy giờ bà Maria nói: “Linh hồn tôi ngợi khen Ðức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Ðấng cứu độ tôi. Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới; từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc. Ðấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, Danh Người thật chí thánh chí tôn! Ðời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người. Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường lòng trí kiêu căng. Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường. Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư, người giàu có, lại đuổi về tay trắng. Chúa độ trì Ítraen, tôi tớ của Người, như đã hứa cùng cha ông chúng ta, vì Người nhớ lại lòng thương xót dành cho tổ phụ Ápraham và cho con cháu đến muôn đời. Bà Maria ở lại với bà Êlisabeth độ ba tháng, rồi trở về nhà.

SUY NIỆM:
Từ Nadarét, Chị Maria đã phải đi 160 cây số để đến nhà ông bà Dacaria. Ngày nay, người ta cho rằng nhà của ông bà tư tế này là ở En Kerem, một ngôi làng nằm trên đồi, vây bọc bởi những cây ô liu và vườn nho, cách Giêrusalem 6 cây số về hướng tây. Cuộc hành trình vất vả, dài như cuộc hành hương lên Đền Thánh. Chị Maria không đi một mình, chắc Chị đi với một người bà con. Hơn nữa, chị đi với Giêsu đang lớn lên trong lòng Chị. Khi nghe sứ thần nói bà chị họ Êlisabeth già nua đang mang thai, Maria thấy mình có bổn phận phải vội vã lên đường. Chị muốn đem đến cho bà Êlisabeth sự hiện diện của Chị.
Một sự hiện diện khiêm tốn và lịch sự. Chị đã mở lời chào khi vừa bước vào nhà ông bà tư tế Dacaria. Chúng ta không rõ Maria đã chào như thế nào, nhưng lời chào của Chị đã làm bật dậy nơi bà Êlisabeth một chuỗi những âm vang mạnh mẽ và bất ngờ. Tai vừa nghe lời chào của cô em Maria, Êlisabeth thấy thai nhi trong lòng mình nhảy lên vì vui sướng (cc. 41, 44). Lập tức bà được đầy tràn Thánh Thần. Thánh Thần đã khiến bà nhận ra những mầu nhiệm lớn lao đang diễn ra trong cuộc hạnh ngộ ở đây, vào giây phút này. Êlisabeth lớn tiếng ca ngợi Maria là người phụ nữ diễm phúc nhất. Maria có phúc vì được chọn làm Mẹ sinh ra Đấng Cứu độ (c. 42), và vì đã tin Chúa sẽ thực hiện những gì Người nói với mình (c. 45). Ngỡ ngàng và ngây ngất trong hạnh phúc, Êlisabeth kêu lên: “Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa của tôi đến với tôi thế này?” (c. 43). Như thế mầu nhiệm ẩn kín nơi Chị Maria, bà Êlisabeth đã biết. Ngược lại, khi thấy bà chị họ của mình mang thai, Maria xác tín hơn vào những lời sứ thần đã nói với mình.
Một sự hiện diện mang tính phục vụ. Maria đã ở với bà Êlisabeth độ ba tháng để giúp bà trong lúc sinh nở. Tất cả những việc trong nhà, hẳn chị Maria đã tận tâm chu tất. Khi Chị nhận mình là nữ tỳ của Chúa (Lc 1, 38), khi bà Êlisabeth gọi Chị là Mẹ của Chúa tôi (c. 43), thì Chị lại trở nên nữ tỳ phục vụ bà chị họ cao niên. Sự hiện diện của Chị đem lại cho cả nhà niềm vui và hạnh phúc. Giêsu vẫn lớn lên từng ngày trong Chị, và Chị cảm nhận điều đó. Lời ca Magnificat chẳng phải chỉ được cất lên một lần. Lời ngợi khen ấy thấm nhuần cuộc sống của Chị. Mãi mãi Chị là nữ tỳ hèn mọn được Thiên Chúa cúi xuống (c. 48). Và Chị biết mình cũng phải cúi xuống để phục vụ tha nhân.
Mọi cuộc gặp gỡ của chúng ta hằng ngày đều có tính linh thánh. Trong niềm vui của Thánh Thần, ta vừa cho đi, vừa nhận lãnh, vừa ngợi khen Chúa, vừa phục vụ con người. Ước gì chúng ta thấy mình lớn lên nhờ dám mở ra để gặp gỡ.

CẦU NGUYỆN:
Lạy Mẹ Maria, khi đọc Phúc Âm, lúc nào chúng con cũng thấy Mẹ lên đường. Mẹ đi giúp bà Isave, rồi đi Bêlem sinh Đức Giêsu. Mẹ đưa con đi trốn, rồi dâng Con trong đền thờ. Mẹ tìm con bị lạc và đi dự tiệc cưới ở Cana. Mẹ đi thăm Đức Giêsu khi Ngài đang rao giảng. Và cuối cùng Mẹ đã theo Ngài đến tận Núi Sọ.
Mẹ lên đường để đáp lại một tiếng gọi âm thầm hay rõ ràng, từ ngoài hay từ trong, từ con người hay từ Thiên Chúa. Chúng con thấy Mẹ luôn đi với Đức Giêsu trong mọi bước đường của cuộc sống. Chẳng phải con đường nào cũng là thảm hoa. Có những con đường đầy máu và nước mắt.
Xin Mẹ dạy chúng con đừng sợ lên đường mỗi ngày, đừng sợ đáp lại những tiếng gọi mới của Chúa dù phải chấp nhận đoạn tuyệt chia ly.
Xin giữ chúng con luôn đi trên Đường-Giêsu để chúng con trở thành nẻo đường khiêm hạ đưa con người hôm nay đến gặp gỡ Thiên Chúa.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Holy Gospel of Jesus Christ according to Saint Luke 1: 39-56.
Mary set out and traveled to the hill country in haste to a town of Judah, where she entered the house of Zechariah and greeted Elizabeth. When Elizabeth heard Mary's greeting, the infant leaped in her womb, and Elizabeth, filled with the Holy Spirit, cried out in a loud voice and said, "Most blessed are you among women, and blessed is the fruit of your womb. And how does this happen to me, that the mother of my Lord should come to me? For at the moment the sound of your greeting reached my ears, the infant in my womb leaped for joy. Blessed are you who believed that what was spoken to you by the Lord would be fulfilled."
And Mary said: "My soul proclaims the greatness of the Lord; my spirit rejoices in God my Savior, for he has looked with favor on his lowly servant. From this day all generations will call me blessed: the Almighty has done great things for me, and holy is his Name.
He has mercy on those who fear him in every generation. He has shown the strength of his arm, he has scattered the proud in their conceit. He has cast down the mighty from their thrones, and has lifted up the lowly. He has filled the hungry with good things, and the rich he has sent away empty. He has come to the help of his servant Israel for he has remembered his promise of mercy, the promise he made to our fathers, to Abraham and his children for ever."
Mary remained with her about three months and then returned to her home.
Proclaim the greatness of the Lord, rejoice in God.
The angel announced mysterious things to the Virgin Mary. To strengthen her faith he shared the news of the maternity of an aged and sterile woman about to take place, the proof that everything is possible to God (Lk 1:37). As soon as she heard this Mary took to the mountains… in a joyful outburst of her desire, in her fidelity at offering her services and in the haste of her joy…: the Holy Spirit’s grace knows nothing of delays… And at once the blessings of Mary’s arrival and the presence of the Lord made itself known: “The infant leaped in Elizabeth’s womb and she was filled with the Holy Spirit”…
“Most blessed are you who believed!” she said. And most blessed are you, too, who have heard and believed for every soul that has faith conceives and gives birth to the word of God and acknowledges his work. May the soul of Mary dwell in each of us to proclaim the greatness of the Lord, in each of us the spirit of Mary to rejoice in God! If Christ has only one mother according to the flesh, Christ is the fruit of us all according to faith. For every soul is able to receive the Word of God provided that at least they are pure and free from sin. Every soul that has reached this state proclaims the greatness of the Lord as Mary’s soul proclaimed the greatness of the Lord and as her spirit rejoiced in the Savior God. Elsewhere we read: “Magnify the Lord with me” (Ps 33[34]:4).
The Lord is magnified not because a human voice adds something to him but because he grows greater in us. For Christ is the image of God (2 Cor 4:4; Col 1:15) and so, if people act devoutly and uprightly, they makes this image of God grow greater within them – in whose likeness they were created (Gn 1:26) – and by making it grow greater they are raised to a kind of participation in his greatness.

Daily Gospel.

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét