Thứ Ba, 10 tháng 7, 2018

Mười hai tông đồ - 11/07, Thứ tư Tuần 14 Thường niên.


Khi ấy, Ðức Giêsu gọi mười hai môn đệ lại, ban cho các ông được quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền. Sau đây là tên của mười hai Tông Ðồ: đứng đầu là ông Simon, cũng gọi là Phêrô, rồi đến ông Anrê, anh của ông; sau đó là ông Giacôbê con ông Dêbêđê và ông Gioan, em của ông; ông Philipphê và ông Batôlômêô; ông Tôma và ông Matthêu người thu thuế; ông Giacôbê con ông Anphê và ông Tađêô; ông Simon thuộc nhóm Quá Khích, và ông Giuđa Ítcariốt, chính là kẻ nộp Người. Ðức Giêsu sai mười hai ông ấy đi và chỉ thị rằng: “Anh em đừng đi về phía các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào của dân Samari. Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Ítraen. Dọc đường hãy rao giảng rằng Nước Trời đã đến gần.”

SUY NIỆM:
Đức Giêsu đã cần mười hai bạn trẻ cộng tác với mình, để làm mục tử cho đàn chiên, làm thợ gặt cho mùa lúa chín vàng, làm tông đồ cho một nước Paléttin nhỏ bé. Ngài chia sẻ cho họ uy quyền mình có và sứ vụ mình làm (c. 1).
Con số mười  hai gợi nhớ mười hai chi tộc Ítraen ngày xưa. Giáo Hội Ngài thiết lập sẽ là Ítraen mới, đặt nền trên mười hai bạn trẻ. Chúng ta khó hình dung khuôn mặt riêng của mỗi vị tông đồ, nhưng ta biết tên của họ qua các sách Tin Mừng, dù có chút dị biệt. Họ có cá tính và cuộc đời riêng, nhưng đều được gọi bởi Thầy Giêsu, và được Thầy sai đến với dân tộc mình là Ítraen (c. 6).
Tin Mừng Mátthêu kể tên nhóm Mười Hai theo từng cặp. Simôn Phêrô đứng đầu danh sách, còn Giuđa Ítcariốt thì đứng cuối. Chỉ sau này ta mới biết Simôn sẽ chối Thầy và Giuđa sẽ phản bội. Có những cặp anh em ruột: Simon và Anrê, Gioan và Giacôbê. Có người làm nghề thu thuế cho quân đô hộ: Mátthêu. Có người lại muốn dùng vũ trang giải phóng đất nước: Simôn nhiệt thành. Có ba người được coi là môn đệ thân tín: Phêrô, Gioan và Giacôbê.
Nói chung đa số là những người ít học thức, làm nghề đánh cá. Được sai đi thật là một thách đố đối với họ. Họ có làm nổi những việc Thầy giao không? Vào thời Đức Giêsu, rao giảng “Nước Trời đã đến gần” là điều không dễ. Để người ta tin chuyện đó, cần phải minh chứng bằng hành động cụ thể, như chữa lành bệnh hoạn và khử trừ thần ô uế. Vào thời nay, rao giảng Tin Mừng Nước Trời lại càng không dễ.
Rao giảng vẫn phải đi kèm với các việc phục vụ con người. Lập một bệnh xá, bắc một cây cầu, đào một giếng nước, giúp trẻ em nghèo đến trường, đưa người cai nghiện về lại với cộng đoàn, cho các cô gái lầm lỡ có chỗ sinh con và nuôi con…
Giáo Hội đã làm nhiều việc và vẫn còn bao nhu cầu mới mẻ. Nhưng có một việc mà xã hội hôm nay không biết là mình đang cần, đó là được giải phóng khỏi những thần ô uế mới đang ám ảnh con người. Mười Hai tông đồ ngày xưa đã đi khắp mảnh đất Paléttin, và đã đặt chân đến những vùng đất mới.
Thế giới hôm nay rộng hơn và phẳng hơn xưa. Chúng ta được Đấng Phục sinh sai đến mọi dân tộc (Mt 28, 20). Các phương tiện truyền thông ngày nay giúp ta dễ dàng làm chuyện đó. Nhưng chúng ta vẫn không được quên, trên quê hương Việt Nam gần 80 triệu đồng bào chưa đón nhận Tin Mừng.

CẦU NGUYỆN:
Lạy Cha, Cha muốn cho mọi người được cứu độ và nhận biết chân lý, chân lý mà Cha đã bày tỏ nơi Đức Giêsu, Con Cha. Xin Cha nhìn đến hàng tỉ người chưa nhận biết Đức Giêsu, họ cũng là những người đã được cứu chuộc.
Xin Cha thôi thúc nơi chúng con khát vọng truyền giáo, khát vọng muốn chia sẻ niềm tin và hạnh phúc, niềm vui và bình an của mình cho tha nhân, và khát vọng muốn giới thiệu Đức Giêsu cho thế giới. Chúng con thấy mình nhỏ bé và bất lực trước sứ mạng đi đến tận cùng trái đất để loan báo Tin Mừng.
Chúng con chỉ xin đến với những người bạn gần bên, giúp họ quen biết Đức Giêsu và tin vào Ngài, qua đời sống yêu thương cụ thể của chúng con. Chúng con cũng cầu nguyện cho tất cả những ai đang xả thân lo việc truyền giáo. Xin Cha cho những cố gắng của chúng con sinh nhiều hoa trái. Amen.
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Holy Gospel of Jesus Christ according to Saint Matthew 10: 1-7
Jesus summoned his Twelve disciples and gave them authority over unclean spirits to drive them out and to cure every disease and every illness. The names of the Twelve Apostles are these: first, Simon called Peter, and his brother Andrew; James, the son of Zebedee, and his brother John; Philip and Bartholomew, Thomas and Matthew the tax collector; James, the son of Alphaeus, and Thaddeus; Simon the Cananean, and Judas Iscariot who betrayed Jesus.
Jesus sent out these Twelve after instructing them thus, “Do not go into pagan territory or enter a Samaritan town. Go rather to the lost sheep of the house of Israel. As you go, make this proclamation: ‘The Kingdom of heaven is at hand.’”
“Renouncing all things so as to gain them all”
We have received more than we have given; leaving small things behind we find great ones. Christ repays a hundredfold what we do for him: “If you wish to be perfect, go, sell what you have and give it to the poor. Then come, follow me.” “If you wish to be perfect” - the great things are always left to our own free choice. In the same way Paul the apostle doesn’t make a commandment of virginity (1Cor 7) for Jesus said: “Whoever can accept this ought to accept it! This gift comes from the mercy of God” (cf. Mt 19:12). “If you wish to be perfect”; it is not imposed on you so that the merit of the sacrifice, being voluntary, becomes all the greater. Even so, to reach perfection it is not enough simply to despise riches and give ones possessions, to free oneself from what one may lose or gain in a moment. This is something that philosophers have done, but Christians ought to do more.
It is not enough to abandon worldly goods, we must follow Christ. But what does it mean to follow Christ? It means renouncing all sin and cleaving to all virtue. Christ is eternal Wisdom, that treasure we find in a field (Mt 13:44), the field of Holy Scripture; the pearl of great value for which we must sacrifice many others (Mt 13:46). Christ is also holiness, the holiness without which no one can see the face of God. Christ is our redemption, our redeemer, he is our ransom (1Tm 2:6). Christ is all: therefore whoever consents to leave everything for his sake will find everything in him. Such a one can say: “The Lord is my allotted portion” (Ps 14[16]:5)… Don’t just give your money if you wish to follow Jesus Christ. Give him yourselves; imitate the Son of Man who did not come to be served but to serve (cf. Mk 10:45).
Daily Gospel.

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét