Thứ Tư, 28 tháng 3, 2018

Suy niệm thứ Năm Tuần Thánh - Những người bạn của Chúa Giê-su



(Ga 15, 10-17)
Khi nghe Ma-ri-a Mac-đa-la báo tin xác Chúa không còn trong mộ, hai ông Phê-rô và Gio-an đã chạy nhanh ra mộ (Ga 20,1-4) .Ma-ri-a khóc tìm Chúa bên mộ (Ga20,11). Các môn đệ buồn bã khi Chúa chết… Những điều đó cho thấy rằng các Tông dồ và các môn đệ của Chúa Giê-su rất thương mến Chúa. Họ thật là những người bạn của Chúa như lời Chúa nói: “Các con là bạn hữu của Thầy, nếu các con thực thi những điều Thấy truyền dạy” (Ga 15,10-17)
Hôm nay, chúng ta sẽ chiêm ngắm một số người bạn của Chúa để xem họ đã theo Chúa thế nào, yêu Chúa ra sao…để đến lượt chúng ta, chúng ta cũng trở nên những người bạn của Chúa.

1 Trên từng cây số
Trong bữa Tiệc ly, khi nói với các Tông đồ rằng : Ngài coi họ là bạn, Chúa Giê-su đã đưa mắt nhìn từng người. Mỗi người đã đến với Ngài trong một hoàn cảnh riêng, với một ước mơ riêng. Đây là An-rê, người đã từng là môn đệ của Gio-an Tẩy giả (Ga 1,40). Chính anh đã dẫn Phê-rô đến với Ngài (Ga 1,41-42). Kia là Mat-thêu, còn có tên là Lê-vi, mà Ngài gọi trong lúc anh đang thu thuế tại Ca-phac-na-um (Mt 9,9 ; Mc 2,14). Nọ là Gia-cô-bê và Gio-an đang ngồi bên cạnh Ngài. Cả hai luôn ước mơ được ngồi một người bên tả, một người bên hữu Ngài (Mc 10,37)…Họ đã theo Ngài trên khắp nẻo đường đất nước. Họ đã ở bên Ngài trong những ngày vui với hàng ngàn người kéo đến nghe giảng và được ăn bánh no nê. Rồi những ngày buồn, khi nghe Ngài tuyên bố : “Phải ăn thịt và uống máu Ngài mới được sống”; ngay cả đến một số đã từng là môn đệ cũng bỏ đi, thì những khuôn mặt này vẫn ở lại với Ngài. Chúa biết rằng khi Ngài chịu khổ nạn, tình bạn của họ sẽ bị lung lay, nhưng Ngài cũng thấy trước rằng khi Ngài từ cõi chết phục sinh, họ sẽ quay về sum họp.
Cái nhìn của Chúa dừng lại lâu hơn trên Phê-rô, lịch sử tình bạn của ông đối với Chúa đã đi từ những tâm tình thật sôi nổi : “Lạy Thầy, bỏ Thầy, chúng con biết theo ai?”(Ga 6,68); “Dù phải chịu ngục tù và tử hình với Thầy, con cũng sẵn sàng” (Lc 22,33); đến chỗ yếu đuối chối Thầy, rồi khóc lóc thảm thiết vì sự chối bỏ ấy. Dù nhiều khi Phê-rô có vẻ bốc đồng hoặc nhát gan, nhưng ông là con người rất tình cảm và chân thành, Chúa Giê-su đã không ngần ngại chọn Phê-rô làm người đứng đầu, không chỉ Nhóm Mười Hai, mà còn toàn thể Hội Thánh của Ngài.(Mt 16,18-19)
Cái nhìn của Chúa Giê-su cũng đọng lại trên Gio-an, người môn đệ yêu dấu, người Ngài có thể chia sẻ những bí mật (Ga 13,21-26). Đó là người Ngài sẽ trao phó người Mẹ yêu dấu cho trong giờ phút hấp hối trên thập giá (Ga 19, 26-27). Đó cũng là người có một cái nhìn nhậy bén, có thể nhìn ra được Ngài trước mọi anh em khác (Ga 20,8; 21,7).
Trong bữa Tiệc ly, Chúa Giê-su đã âu yếm nhìn từng khuôn mặt những người bạn thân thiết nhất của Ngài, họ đã từng gắn bó với Ngài trên từng cây số khắp mọi nẻo đường xứ Pa-lét-tin, và Ngài đã từng tâm sự với họ những lời tha thiết nhất : “Anh em là ban hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy. Thầy không gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả nhũ­ng gì Thầy nghe được nơi Cha của Thầy, Thầy đã cho anh em biết” (Ga 15,14-15)
Bạn của Chúa Giê-su là những người sống gắn bó với Chúa, cùng chia vui sẻ buồn trên mọi nẻo đường của cuộc sống, và là những người thực hiện “Lệnh truyền yêu thương” của Chúa.

2 Tế nhị làm đẹp lòng
Nói đến những người bạn của Chúa, không thể nào không nhắc tới ngôi nhà bé nhỏ ở Bê-ta-ni-a, với ba chị em Mác-ta, Ma-ri-a và La-da-rô. Mỗi lần lên Giê-ru-sa-lem, Chúa Giê-su thường dừng chân trong mái nhà này (Mc 11,11; Mt 21,17) vì ở đây có những tấm lòng luôn tế nhị cảm thông  với Ngài. Ngay cả trong tình cảnh nguy kịch, khi giới lãnh đạo Do Thái đã quyết định giết Ngài, gia đình này vẫn không ngần ngại tiếp đón Chúa. Lúc ấy, ngoài Giu-đa ra, các Tông đồ khác không biết Chúa đang gặp nguy hiểm đến mức nào. Thế nhưng, tâm hồn phụ nữ của Mác-ta và Ma-ri-a lại trực giác được tất cả. Hai chị em đã tổ chức bữa ăn chiêu  đãi để an ủi Chúa. Đặc biệt, Ma-ri-a đã bày tỏ lòng mến yêu bằng một hành động khiến Chúa rất cảm kích : Chị đập vỡ cả một bình dầu thơm thượng hạng để xức lên chân Chúa (Ga 12,1-8)
Ngoài những người bạn ở Bê-ta-ni-a còn có cô Ma-ri-a quê ở Mác-đa-la và những chị em khác (Lc 8,1-3). Trong thời gian Chúa đi rao giảng, họ tháp tùng Chúa và các môn đệ, chăm sóc các nhu cầu hằng ngày của các Ngài : “Các bà đã lấy của cải mình mà giúp đỡ Đức Giê-su và các môn đệ”. Những tâm hồn phụ nữ bạn Chúa bao giờ cũng dành cho Chúa những quan tâm tế nhị. Tình bạn ân cần của họ còn thể hiện qua sự hiện diện của họ với Chúa nơi chân Thập giá (Ga 19,25; Mt 27,22-56; Mc 15,40-41; Lc13,49) cũng như qua việc chuẩn bị thuốc thơm để đi ướp xác Chúa vào buổi sáng Chúa nhật Phục sinh (Mc 16,1-2; Lc 24,1)
Bạn của Chúa Giê-su còn là những người luôn mang tấm lòng tế nhị, cảm thông, luôn có sáng kiến để bộc lộ tình cảm dành cho Chúa, và cùng hiện diện với Chúa dưới chân Thập giá.

3 Một tình yêu thinh lặng
Sau khi Chúa chết, chúng ta có thêm một khám phá bất ngờ về những người bạn của Chúa. Đó là Ni-cô-đê-mô và Giu-se A-ri-ma-thê (Mt 27,57-60; Mc 15,42-46; Lc 23,50-54; Ga 19,38-40). Đây là những người bạn âm thầm của Chúa.
Trong những ngày tháng Chúa bị người ta dòm ngó, họ chỉ dám đến gặp Ngài ban đêm. Ngờ đâu đến lúc Ngài bị bắt và bị giết chết, trong khi các môn đệ lẩn trốn hầu hết, thì họ lại công khai đứng ra lo lễ an táng cho Ngài. Họ làm tất cả những gì họ có thể làm được cho Ngài. Lòng dũng cảm của họ lúc này soi sáng cho tình yêu của họ dành cho Chúa. Một tình yêu thinh lặng chỉ có riêng Chúa và lòng họ biết.
Chiều sâu của tình yêu thường không nằm nơi những sự việc lẫy lừng, nhưng nơi những hy sinh thầm lặng, tựa như phần bị che khuất của tảng băng sơn. Những hy sinh cha mẹ dành cho ta, có khi nào ta nghe cha mẹ kể ? Dù ít khi ta biết trân trọng tình yêu thinh lặng, nhưng Thiên Chúa bao giờ cũng đánh giá cao sự hy sinh thầm lặng của chúng ta, bởi vì chính nơi Thập giá và nơi bí tích Thánh Thể, Chúa Giê-su đang yêu chúng ta bằng một tình yêu vĩ đại như thế.
Hôm nay đây, nếu đến viếng Nhà Tạm, chúng ta sẽ khám phá ra rằng Chúa Giê-su vẫn yêu thương mỗi người chúng ta bằng một tình yêu thầm lặng. Và nơi Nhà Tạm, Ngài vẫn đang mờigọi chúng ta hiến dâng Ngài một tình yêu thinh lặng.
Những người bạn của Chúa Giê-su  còn là những người yêu Chúa trong âm thầm, lặng lẽ, nhưng khi cần họ đã làm cho Chúa tất cả những gì họ có thể làm được.
Tóm lại: Mỗi một người bạn của Chúa đều mang một nét riêng, nhưng họ có chung một điểm, đó là lòng yêu mến đối với Thầy. Mỗi người một tính, một nết, nhưng tất cả đã quảng đại đáp lại tiếng gọi của Chúa.

Cầu nguyện.
Lạy Chúa Giê-su, vì con bé nhỏ, nên xin yêu Ngài bằng khả năng bé nhỏ của con.
Cho con biết yêu những công việc bé nhỏ mỗi ngày, những công việc âm thầm, những bổn phận con làm vì yêu mến.
Cho con biết yêu những hy sinh bé nhỏ mỗi ngày, vui lòng đón nhận những thánh giá tuy nhỏ nhưng làm tim con đau đớn.
Cho con biết yêu tinh thần bé nhỏ của trẻ thơ, đơn sơ thú nhận mình yếu đuối và bất lực, sung sướng nương tựa vào duy một mình Chúa.
Hơn nữa, xin cho con can đảm, dám chọn những gì giúp con trở nên bé nhỏ hơn, nhờ đó con vui tươi phục vụ mọi người, và hạnh phúc khi thấy Chúa lớn lên trong con.
Mỗi lần bị cám dỗ tự cao, xin  cho con biết ngắm nhìn con đường Chúa đã đi. Con đường bé nhỏ và khiêm hạ.
Ước gì con được làm bạn của Chúa trên đường từ  Bê-lem đến Núi Sọ, và được ở bên Chúa trong Nước Trời. Amen. (Rabbouni)
Nguồn: simonhoadalat.com

Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét