Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2018

Chính Thầy đây – 14/04, Thứ Bảy Tuần 2 Mùa Phục sinh.


LỜI CHÚA: Ga 6, 16-21
Chiều đến, các môn đệ xuống bờ Biển Hồ, rồi xuống thuyền đi về phía Caphácnaum bên kia Biển Hồ. Trời đã tối mà Ðức Giêsu chưa đến với các ông. Biển động, vì gió thổi mạnh. Khi đã chèo được chừng hai mươi lăm hoặc ba mươi chặng đường, các ông thấy Ðức Giêsu đi trên mặt Biển Hồ và đang tới gần thuyền. Các ông hoảng sợ. Nhưng Người bảo các ông: “Chính Thầy đây, đừng sợ!” Các ông muốn rước Người lên thuyền, nhưng ngay lúc đó thuyền đã tới bờ, nơi các ông định đến.
Holy Gospel of Jesus Christ according to Saint John 6:16-21.
When it was evening, the disciples of Jesus went down to the sea, embarked in a boat, and went across the sea to Capernaum. It had already grown dark, and Jesus had not yet come to them. The sea was stirred up because a strong wind was blowing. When they had rowed about three or four miles, they saw Jesus walking on the sea and coming near the boat, and they began to be afraid. But he said to them, "It is I. Do not be afraid." They wanted to take him into the boat, but the boat immediately arrived at the shore to which they were heading.
Copyright © Confraternity of Christian Doctrine, USCCB.
"The boat immediately arrived at the shore to which they were heading"
Christ got into the boat: for was it not he who uncovered the sea's bed after dividing its waters so that the people of Israel could pass through dry-shod as though through a valley? (Ex 14:29). And was it not he who made the waves of the sea firm beneath Peter's feet so that the water could provide a solid and stable path for his feet? (Mt 14:29).
He got into the boat. Christ got into the boat of his Church so that he might pass through the sea of this world until the end of time, leading those who believe in him to their heavenly homeland with a peaceful crossing and making into citizens of his Kingdom those with whom he communicates in his humanity. It is true that Christ has no need of the boat, but the boat has need of Christ. Indeed, if it were not for this pilot from heaven, the Church's boat, tossed about by the waves, would never reach its harbor.

Daily Gospel.

SUY NIỆM:
Vào thời Đức Giêsu, người ta chờ Thiên Chúa sai đến một vị vua. Vị Vua này chính là một Đấng Mêsia hùng mạnh, toàn thắng, Đấng sẽ giải phóng dân khỏi ách nô lệ của người Rôma. Sau khi Đức Giêsu cho dân chúng được ăn no nê một cách kỳ diệu, họ nghĩ ngay Ngài chính là người họ mong đợi từ lâu. Họ toan bắt Ngài để tôn làm vua, làm người đứng lên lãnh đạo phong trào cách mạng (Ga 6, 15). Nhưng Đức Giêsu đã chối từ sự mong mỏi của dân chúng. Ngài trốn lên núi một mình. Đức Giêsu biết mình không phải là một Mêsia đầy quyền lực, để giải phóng dân Israel khỏi ách của người Rôma. Nhưng Ngài sẽ là một Mêsia như người Tôi Trung đau khổ, chịu chết ô nhục và sống lại để giải phóng nhân loại khỏi ách tội lỗi.
Dân chúng hẳn đã bị hụt hẫng khi thấy Đức Giêsu trốn đi. Các môn đệ chắc đã tiếc ngẩn tiếc ngơ, vì Thầy bỏ qua cơ hội ngàn năm một thuở để tỏ mình cho dân Israel, và chính họ cũng mất đi một cơ hội để tiến thân. Tin Mừng của thánh Gioan không nói cho ta biết tại sao sau đó các môn đệ lại chèo thuyền qua Caphácnaum, ở bờ bên kia (c. 16). Nhưng theo Tin Mừng Marcô, Đức Giêsu đã bắt buộc họ (Mc 6, 45). Ngài rõ ràng không muốn họ dính dáng vào chuyện chính trị này.
Bị Thầy bắt qua lại bờ bên kia khi chiều đã sụp tối, trong khi dân chúng và Thầy còn ở bờ bên này, điều ấy chẳng dễ chịu chút nào cho các môn đệ. Họ muốn ở lại hưởng chút dư vị của thành công vang dội vừa rồi. Dù sao các môn đệ đã biết vâng phục. Chuyến đi qua biển hồ cũng không suôn sẻ gì. Họ phải chiến đấu với trận cuồng phong bất ngờ gây biển động. Con thuyền bé nhỏ lênh đênh giữa sóng gió gào thét. Cả nhóm gặp nguy hiểm mà không có Thầy trong thuyền. Họ đã cố chèo được chừng năm, sáu cây số. Có thể họ tự hỏi: tại sao Thầy lại vội sai mình ra khơi giữa đêm đen?
Cuối cùng Thầy Giêsu cũng đến với họ như họ mong ước. Nhưng Thầy không đến trên một chiếc thuyền như họ nghĩ. Thầy đi trên mặt biển mà đến gần thuyền các ông (c. 19). Cách đến của Thầy thật khác thường khiến họ hoảng sợ. Có thể họ chưa nhận ra khuôn mặt của Thầy vì trời tối. “Thầy đây mà, đừng sợ!”, Đức Giêsu vội vã trấn an.
Giáo Hội hôm nay cũng có kinh nghiệm như nhóm môn đệ ngày xưa, vất vả một mình chống chọi với sóng gió, khi không có Thầy ở bên. Nhưng khi Chúa đến, chúng ta lại hoảng sợ, không nhận ra Ngài. Thật ra Chúa chẳng bỏ chúng ta, dù có lúc Ngài để chúng ta một mình. Phải tập quen dần với những cách xuất hiện mới mẻ của Chúa để nhận ra Ngài vẫn có mặt trong thế giới hôm nay.

CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con ánh sáng đức tin để nhận ra Chúa hôm nay và hằng ngày, nơi khuôn mặt khốn khổ của tất cả những người bị thử thách: những kẻ đói, không chỉ vì thiếu của ăn, nhưng vì thiếu Lời Chúa; những kẻ khát, không chỉ vì thiếu nước, nhưng còn vì thiếu bình an, sự thật, công bằng và tình thương; những kẻ vô gia cư, không chỉ tìm kiếm một mái nhà, nhưng còn tìm một con tim hiểu biết, yêu thương; những kẻ bệnh hoạn và hấp hối, không chỉ trong thân xác, nhưng còn trong tinh thần nữa, bằng cách thực thi lời hy vọng này: “Điều mà ngươi làm cho người bé mọn nhất trong anh em là làm cho chính Ta”
(Chân phước Têrêxa Calcutta)
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ



Share:

0 nhận xét:

Đăng nhận xét