Trần Bình vốn là một mưu thần đời
nhà Hán, thời Hán Sở tranh hùng. Một hôm, khi trốn Sở về đầu Hán, Trần Bình phải
đi qua một con sông lớn. Người lái đò đưa khách qua lại vốn là một tay cướp giật,
giết người khét tiếng. Hắn nghĩ Trần Bình là một người giàu có, định ra tay hãm
hại để thâu đoạt tiền của. Biết ý định của tên lái đò, trước khi xuống đò, Trần
Bình đã cởi bỏ hết quần áo. Mình trần như nhộng, Trần Bình lại đến xin tên lái
đò cho chèo phụ giúp hắn. Nghĩ rằng một người trần truồng như thế không phải là
một người giàu có, tên lái đò đã để yên cho Trần Bình. Thế là ông thoát nạn.
Ðôi khi phải chấp nhận một vài nhục
nhã, cắt bỏ đi một phần của cải hay cả một phần thân thể, chúng ta mới có thể
thoát khỏi hiểm nguy đe dọa đến tính mạng. Trong bất cứ một cuộc di tản nào, để
bảo đảm cho mạng sống, đôi khi người ta phải bỏ lại đằng sau nhà cửa, ruộng vườn,
tài sản và ngay cả bà con thân thuộc của mình. Chúng ta có một sự sống giá trị
gấp bội phần sự sống trên trần gian này. Sự sống ấy đòi hỏi chúng ta phải hy
sinh tất cả mọi sự trong cuộc sống tạm bợ này. Lời sau đây của Chúa Giêsu đã
đánh động không biết bao nhiêu người trong lịch sử nhân loại: "Lời lãi cả
thế gian để được ích gì nếu mất linh hồn mình?"
Trích sách Lẽ Sống.
Dẫn vào Tin Mừng.
Lắng nghe Lời Chúa là điều
cần thiết và tốt nhất. Dù sống trong hoàn cảnh nào hay làm việc gì, lắng nghe Lời
Chúa vẫn là điều phải làm trước tiên.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh
Luca. (Lc 10, 38-42)
Khi ấy Chúa Giêsu vào một làng kia,
và có một phụ nữ tên là Martha rước Người vào nhà mình. Bà có người em gái tên
là Maria ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người. Martha bận rộn với việc thết đãi
khách. Bà đứng lại thưa Người rằng: "Lạy Thầy, em con để con hầu hạ một
mình mà Thầy không quan tâm sao? Xin Thầy bảo em con giúp con với". Nhưng
Chúa đáp: "Martha, Martha, con lo lắng bối rối về nhiều chuyện (quá). Chỉ
có một sự cần mà thôi, Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị ai lấy mất".
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giê-su, xin cho Lời Chúa con đọc và lắng nghe mỗi ngày trở nên tư tưởng và ý chí điều khiển hành vi trong cuộc sống thường ngày của con. Amen.
Thời Cách Mạng Pháp 1789, những người
xây dựng chế độ mới muốn đánh đổ tất cả những gì mà họ gọi là tàng tích của mê
tín dị đoan. Họ hỏi những người nông dân có muốn từ bỏ tôn giáo của họ không. Một
người dân quê mùa chất phác đã trả lời như sau: "Bao giờ các ông làm cho
sao trời rơi xuống thì chúng tôi sẽ thôi cầu nguyện".
Tự đáy tâm hồn mình, con người luôn
luôn khát khao và đi tìm Thiên Chúa. Cầu nguyện, dưới hình thức này hay hình thức
khác, là hơi thở của tâm hồn. Người ta có thể trói buộc tay chân con người, người
ta có thể khóa chặt miệng lưỡi con người, nhưng không ai có thể ngăn cản con
người cầu nguyện.
Cầu nguyện là nhựa sống của tâm hồn.
Con người có thể chết dần trong thân xác vì bệnh tật, đau đớn hay bị hành hung,
nhưng chính sự cầu nguyện nối kết tâm hồn con người với Thiên Chúa và đem lại
cho con người sức sống vượt lên trên mọi thử thách và chết chóc.
Trích sách Lẽ Sống.
Dẫn vào Tin Mừng
Mến Chúa yêu người: đó là
con đường đưa loài người đến sự sống đời đời. Dụ ngôn người Sa-ma-ri nhân hậu
chính là mẫu gương sống luật yêu thương.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh
Luca. (Lc 10, 25-37)
Khi ấy, có một người thông luật
đúng dậy hỏi thử Chúa Giêsu rằng: "Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống
đời đời?" Người nói với ông: "Trong Lề luật đã chép như thế nào? Ông
đọc thấy gì trong đó?" Ông trả lời: "Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên
Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết sức và hết trí khôn ngươi, và hãy thương
mến anh em như chính mình". Chúa Giêsu nói: "Ông trả lời đúng, hãy
làm như vậy và ông sẽ được sống". Nhưng người đó muốn bào chữa mình, nên
thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Nhưng ai là anh em của tôi?"
Chúa Giêsu nói tiếp: "Một người
đi từ Giêrusalem xuống Giêricô, và rơi vào tay bọn cướp; chúng bóc lột người ấy,
đánh nhừ tử rồi bỏ đi, để người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ một tư tế cũng đi
qua đường đó, trông thấy nạn nhân, ông liền đi qua. Cũng vậy, một trợ tế khi đi
đến đó, trông thấy nạn nhân, cũng đi qua. Nhưng một người xứ Samaria đi đường đến
gần người ấy, trông thấy và động lòng thương. Người đó lại gần, băng bó những vết
thương, xức dầu và rượu, rồi đỡ nạn nhân lên lừa của mình, đưa về quán trọ săn
sóc. Hôm sau, lấy ra hai quan tiền, ông trao cho ông chủ quán mà bảo rằng:
"Ông hãy săn sóc người ấy, và ngoài ra còn tốn phí hơn bao nhiêu, khi trở
về tôi sẽ trả lại ông".
"Theo ông nghĩ, ai trong ba
người đó là anh em của người bị rơi vào tay bọn cướp?" Người thông luật trả
lời: "Kẻ đã tỏ lòng thương xót với người ấy". Và Chúa Giêsu bảo ông:
"Ông cũng hãy đi và làm như vậy".
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giê-su, thay vì như người thông luật kia đặt câu hỏi ai là anh em của tôi thì xin cho con biết tự hỏi chính mình: tôi phải làm gì để trở nên người anh em với mọi người. Amen.
"Lần hạt Mân côi từ bao năm
tháng đã là tỏ lòng kính mến Ðức Mẹ. Thực hành này đã có một chiều sâu mới
trong thời chúng ta. Ngày 7 tháng 10 năm 1571, một thuyền đoàn Kitô Giáo gồm
206 chiếc thuyền với 80 ngàn người do thánh Giáo Hoàng Piô thứ V tổ chức, và do
Don John của Áo Quốc lãnh đạo đã quyết thắng thuyền đoàn của Thổ Nhĩ Kỳ Hồi
Giáo với 320 chiến thuyền và 120 ngàn binh sĩ và người chèo tù nhân Kitô giáo của
Thổ Nhĩ Kỳ trong vịnh biển Hy Lạp. Một lần nữa, đoàn quân Thổ Nhĩ Kỳ Hồi Giáo
không chế ngự được đoàn quân Kitô giáo Âu châu. Trong trận hải chiến này, nhóm
Mân Côi Rôma đã lần chuỗi Mân Côi để cầu thắng cho Hải đội Kitô Giáo trong nhà
thờ Ðức Bà. Khi tin đoàn thắng được loan ra, ai ai cũng nhìn nhận đó là sự bầu
cử của Ðức Mẹ. Ðức Giáo Hoàng Piô thứ V thuộc dòng Ðaminh rất sùng kính Kinh
Mân côi đã lập ra lễ Ðức Bà Toàn Thắng để đánh dấu sự chiến thắng nói trên. Về
sau lễ này được đổi ra là lễ Ðức Mẹ Mân Côi mà Giáo hội vẫn giữ vào ngày 7/10 mỗi
năm. Khi người ta lần hat ở các đám tang đêm trước ngày chôn cất, người chủ sự
thường nhân cơ hội dể đọc hết 150 kinh Mân côi, các Sự Vui, Sự Thương, và Sự Mừng,
với kinh mở đầu cho lễ Ðức Mẹ Mân Côi. Ðó là tóm tắt đầy đủ nhất của cuộc đời Mẹ
Maria và Chúa Giêsu Con Mẹ. Mặc dù Ðức Mẹ trao chuỗi Mân Côi cho thánh Dômincô
không được coi có tính cách lịch sử, nhưng sự phát triển của kinh nguyện này là
nợ lớn đối với những đệ tử của thánh Ðôminicô.
Lạy Chúa xin đổ tràn tim chúng con
với tình thương của Chúa. Chúa đã sai thiên thần báo cho chúng con, Con Chúa giáng
trần làm người. Xin hãy đưa chúng con đến sự vinh quanh phục sinh nhờ cuộc khổn
nạn và cái chết của con Chúa. Amen.
Trích từ NguoiTinHuu.com
Dẫn vào bài Tin Mừng.
Qua Mẹ Maria, Con Thiên
Chúa đã xuống thế làm người cứu chuộc nhân loại. Mẹ là Đấng Đầy Ơn và là Đấng
Trung Gian đem Chúa đến cho con người. Hãy đến với Mẹ và phó thác đời mình
trong sự bảo trợ của Mẹ.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh
Luca. (Lc 1, 26-38)
Khi ấy, Thiên Thần Gabriel được
Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nadarét, đến với một trinh nữ đã đính
hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Ðavít, trinh nữ ấy tên là Maria.
Thiên thần vào nhà trinh nữ và chào rằng: "Kính chào Trinh Nữ đầy ơn phước,
Thiên Chúa ở cùng Trinh Nữ". Nghe lời đó, Trinh Nữ bối rối và tự hỏi lời
chào đó có ý nghĩa gì. Thiên thần liền thưa: "Maria đừng sợ, vì đã được ơn
nghĩa với Chúa. Này Trinh Nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai và đặt tên là
Giêsu. Người sẽ nên cao trọng và được gọi là Con Ðấng Tối Cao. Thiên Chúa sẽ
ban cho Người ngôi báu Ðavít tổ phụ Người. Người sẽ cai trị đời đời trong nhà
Giacóp, và triều đại Người sẽ vô tận.
Nhưng Maria thưa với thiên thần:
"Việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam?"
Thiên thần thưa: "Chúa Thánh
Thần sẽ đến với trinh nữ và uy quyền Ðấng Tối Cao sẽ bao trùm trinh nữ. Vì thế,
Ðấng trinh nữ sinh ra sẽ là Ðấng Thánh và được gọi là Con Thiên Chúa. Và này,
Isave chị họ trinh nữ cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già và nay đã
mang thai được sáu tháng, người mà thiên hạ gọi là son sẻ; vì không có việc gì
mà Chúa không làm được".
Maria liền thưa: "Này tôi là
tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền". Và thiên thần cáo biệt
trinh nữ.
Cầu nguyện:
Lạy Mẹ Ma-ri-a, Mẹ dạy chúng con chuỗi kinh Mân côi để sinh ơn ích cho chúng con. Xin cho con biết yêu mến Kinh Mân côi và biết lần chuỗi mỗi ngày. Amen.
Theo tâm lý thông thường, ai cũng sợ phải chờ đợi, ai cũng sợ
phải xếp hàng cả ngày. Ít hay nhiều, sự chờ đợi nào cũng là một cực hình. Nhưng
mâu thuẫn thay, chúng ta lại thường biến cuộc đời thành một thứ đợi chờ, thành
những phòng đợi triền miên...
Cả tuần lễ, ai cũng mong được đến ngày thứ Bảy, Chúa Nhật để
được nghỉ ngơi. Chúa Nhật này đến, chúng ta lại chờ đợi Chúa Nhật khác đến.
Tháng này đến, chúng ta lại chờ tháng sau. Năm này đến, chúng ta lại chờ năm
sau...
Lên xe, chúng ta mong đến đích điểm. Khi đến nơi, chúng ta lại
thấp thỏm mong ra về. Vào rạp chiếu bóng, nhiều người thường vội vàng đứng dậy
trước khi cuốn phim chấm dứt: họ làm như thể vào rạp chiếu bóng là chỉ để mau đến
giây phút ra về. Ði dự thánh lễ, dù lễ chưa xong, đã có kẻ muốn vội vàng đứng
lên ra về: họ làm như thể chỉ đến nhà thờ để mong cho đến giây phút tan lễ. Vừa
ra khỏi nhà, đã chờ mong để quay trở lại, nhưng khi vào nhà thì lại đợi đến lúc
đi ra.
Với sự nóng lòng chờ đợi giây phút sẽ tới này, chúng ta sống
như thể cuộc đời không có sự liên hệ với những giây phút hiện tại. Chúng ta biến
cuộc đời thành một thứ phòng đợi, đợi hết cái này đến điều kia, đợi cả những điều
sẽ không bao giờ xảy đến.
Tháng Mười là tháng dành riêng để tôn kính Mẹ Maria với tràng
chuỗi Mân Côi và cùng với Mẹ, sống mầu nhiệm cứu rỗi trong từng phút giây của
cuộc sống.
Ơn cứu rỗi không là một biến cố của quá khứ hoặc là một biến
cố sẽ đến mà là một sự kiện đang diễn ra trong từng phút giây của cuộc sống. Mẹ
Maria quả thực là mẫu gương cho chúng ta trong thái độ tiếp nhận ơn cứu rỗi. Thời
gian đối với Mẹ không là những tháng ngày chờ đợi, mà là những tích tắc của từng
khoảnh khắc đang đến với Mẹ. Với hai tiếng "Thưa, xin vâng!", Mẹ đón
nhận giây phút hiện tại như một món quà cao quý nhất Thiên Chúa trao ban.
Cùng với Mẹ sống lại mầu nhiệm của ơn cứu rỗi, chúng ta hãy
đón nhận Ðấng đang đến, Ðấng hôm qua, hôm nay và mãi mãi vẫn là một. Chúng ta
hãy đón Ngài trong phút giây hiện tại này đây với tất cả tin tưởng phó thác.
Chúa trao ban với chúng ta nhiệm vụ để thi hành trong phút
giây này đây. Chúng ta hãy hoàn tất với tất cả cố gắng của chúng ta. Chúa trao
ban cho chúng ta niềm vui của phút giây này đây, hãy tận hưởng như thể sẽ không
còn một niềm vui nào khác.
Trích sách Lẽ Sống.
Dẫn vào bài Tin Mừng.
Ai
đón nhận Tin Mừng là đón nhận chính Thiên Chúa. Ai không tin, không đón nhận sẽ
bị kết án và mất phần thưởng đời đời.
Tin Mừng Chúa Giêsu
Kitô theo Thánh Luca. (Lc 10, 13-16)
Khi ấy, Chúa Giêsu phán
rằng: "Khốn cho ngươi, hỡi Corozain, khốn cho ngươi, hỡi Bethsaiđa: vì nếu
tại Tyrô và Siđon đã xảy ra những phép lạ thực hiện nơi các ngươi, thì từ lâu,
những nơi đó đã mặc áo vải thô và ngồi trên tro bụi mà sám hối. Cho nên trong
ngày thẩm phán, Tyrô và Siđon sẽ được nhiêu dung hơn các ngươi.
"Còn ngươi nữa, hỡi
Capharnaum, phải chăng ngươi sẽ được nâng cao đến tận trời? Ngươi sẽ phải hạ
thấp xuống tới địa ngục.
"Ai nghe các con,
tức là nghe Thầy, và ai khinh dể các con, là khinh dể Thầy. Mà ai khinh dể Thầy
là khinh dể Ðấng đã sai Thầy".
Cầu nguyện:
Lạy Chúa xin thêm sức nâng đỡ con. Xin đừng để con ngã quỵ, nhưng xin thêm lòng tin cậy mến trong con.
Hằng năm tổ chức có tên là "Tự
nguyện chịu đau khổ" hành hương đến Lộ Ðức để chia sẻ kinh nghiệm của họ
khi đối đầu với đau khổ. Năm 1982, khách hành hương đã chú ý đến lời chia sẻ của
Jacques Lebreton, một phó tế vĩnh viễn không tay, mù mắt. Chúng ta hãy lắng
nghe chứng từ của ông:
Sau trận đánh ở El Alamem, tôi và
các bạn của tôi đang lo gỡ mìn. Một anh bạn tôi cầm một quả lựu đạn và vô tình
mở chốt. Trong cơn hốt hoảng, anh trao cho tôi. Tôi cứ tự nhiên cầm lấy quả lựu
đạn. Nó đã nổ tung trong tay tôi. Tôi tối tăm mặt mũi, không nói được nữa. Tôi
cảm thấy mình đang chết. Tôi chỉ còn là một người không tay, không mắt... Tôi
toan tự tử.
Trên giường bệnh ở nhà thương, tôi,
một người đã không giữ đạo từ lâu, tôi bắt đầu cầu nguyện. Tôi xin được rước lễ.
Tôi đã hiểu nguyên do sự đau khổ của tôi là tội lỗi nhân loại: đó là thù oán,
kiêu căng, chiến tranh... Và tôi đã tìm lại được sự an vui và trông cậy.
Tôi cảm thấy một cái gì tương tự
như Chúa Giêsu trong vườn Giêtsêmani. Ngài cũng không muốn chịu đau khổ. Ngài
đã van xin: "Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi uống chén
này", nhưng liền sau đó, Ngài lại thưa: "Lạy Cha, xin vâng theo ý
Cha". Sau thảm kịch Golgotha, Ngài đã sống lại. Chính nhờ mầu nhiệm chết
và sống lại mà Chúa Kitô muốn cho chúng ta cùng sống. Tôi đã đạt đến mức độ
không phải là chịu đựng mà là chấp nhận. Chịu đựng là một thất bại. Chấp nhận
là một chiến thắng. Trên giường bệnh, tôi đã khóc, khóc vì sung sướng với ý
nghĩ ấy. Ðiều mà tự nhiên tôi cũng không thể chịu được, nay nhờ ơn Chúa tôi đã
chịu được.
Như lời văn hào Mauriac nói:
"Chúa Giêsu không đến để xóa bỏ đau khổ, nhưng để cùng hiện diện với những
người đau khổ". Tôi đã cảm nghiệm được lời Chúa phán: "Phúc cho những
kẻ khóc lóc, phúc cho những kẻ đau khổ".
Tại Evreux, tôi được gặp một người
đàn bà hoàn toàn bất toại, đến nỗi không thể nói được. Nhưng nhờ ngón chân cái
của bà, bà có thể máy động bàn chữ cái trên một miếng ván và bà đã tặng cho tôi
một bài thơ có tựa đề "Nụ cười".
Tôi liên tưởng đến một người đàn
ông khác, bị điếc lúc 14 tuổi, mù từ lúc lên 16 tuổi. Trên giường bệnh, lúc hấp
hối, người đàn ông 87 tuổi này đã thốt lên như sau: "Tôi đã trải qua một
cuộc đời tốt đẹp".
Ông Jacques Lebreton kết luận như
sau: "Tôi, một người không tay, không mắt, tôi cũng thấy đời tươi đẹp. Cuối
cùng, sự tàn tật lớn lao nhất là bị chia lìa với Thiên Chúa. Tôi không thể nói
như vậy, nếu tôi lành lặn với đôi mắt và đôi tay. Nhưng tôi có thể nói như vậy
vì tôi biết thế nào là sống xa Chúa. Và hôm nay, sau một chặng đường dài, tôi lớn
tiếng kêu lên với tất cả các người anh em của tôi rằng: Thiên Chúa hằng sống. Ðức
Kitô đã sống lại".
Ðã có khoảng 6,000 vụ lành bệnh lạ
lùng được ghi nhận tại Lộ Ðức, trong số này chỉ có 64 vụ được Giáo Hội công nhận
là phép lạ. Nhưng phép lạ cả thể nhất của Lộ Ðức cũng như của những trung tâm
Thánh Mẫu khác: chính là phép lạ của lòng tin. Và trong những phép lạ của lòng
tin ấy, kỳ diệu hơn cả vẫn là niềm tin, sự chấp nhận, tinh thần lạc quan của
chính những người đau khổ. Trong niềm đau tột cùng trong thân xác cũng như tâm
hồn, những con người ấy vẫn còn thấy được ý nghĩa của cuộc sống, tình yêu cao cả
của Chúa. Ðó chính là phép lạ mà Chúa vẫn tiếp tục thực hiện qua những người có
lòng tin. Và đó cũng là phép lạ mà chúng ta không ngừng kêu cầu Chúa thực hiện.
Nhìn lên thập giá Chúa, trong niềm
hiệp thông với Mẹ Ngài, chúng ta hãy cầu xin Chúa ban cho chúng ta được tiếp tục
tin yêu, được tiếp tục nhìn thấy ánh sáng phục sinh giữa những đêm tối của khổ
đau, thử thách. Chúng ta cũng hãy cầu nguyện cho không biết bao nhiêu người
đang quằn quại trong đau đớn của thể xác, trong cô đơn của tâm hồn. Xin cho họ
được nâng đỡ, ủi an và tìm được niềm tin.
Trích sách Lẽ Sống.
Dẫn vào Tin Mừng.
Nhiệm vụ loan báo Tin Mừng không chỉ
dành riêng cho mười hai tông đồ, nhưng là sứ mạng của tất cả mọi người. Là người
Kitô hữu, ta được Chúa sai đi nối tiếp công việc truyền giáo của các tông đồ.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh
Luca. (Lc 10, 1-12)
Khi ấy, Chúa chọn thêm bảy mươi hai
người nữa và sai các ông cứ từng hai người đi trước Người, đến các thành và các
nơi mà chính Người sẽ tới. Người bảo các ông rằng: "Lúa chín đầy đồng mà
thợ gặt thì ít; vậy các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đến gặt lúa của Người.
Các con hãy đi. Này Thầy sai các con như con chiên ở giữa sói rừng. Các con đừng
mang theo túi tiền, bao bị, giày dép, và đừng chào hỏi ai dọc đường. Vào nhà
nào, trước tiên các con hãy nói: "Bình an cho nhà này". Nếu ở đấy có
con cái sự bình an, thì sự bình an của các con sẽ đến trên người ấy. Bằng
không, sự bình an lại trở về với các con. Các con ở lại trong nhà đó, ăn uống
những thứ họ có, vì thợ đáng được trả công. Các con đừng đi nhà này sang nhà nọ.
"Khi vào thành nào mà người ta
tiếp các con, các con hãy ăn những thức người ta dọn cho. Hãy chữa các bệnh
nhân trong thành và nói với họ rằng: "Nước Thiên Chúa đã đến gần các
ngươi". Khi vào thành nào mà người ta không tiếp đón các con, thì hãy ra
giữa các phố chợ và nói: "Cả đến bụi đất thành các ngươi dính vào chân
chúng tôi, chúng tôi cũng xin phủi trả lại các ngươi. Nhưng các ngươi hãy biết
rõ điều này: Nước Thiên Chúa đã đến gần". Thầy bảo các con, ngày ấy, thành
Sôđôma sẽ được xử khoan dung hơn thành này".
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, xin cho con biết thực thi sứ mạng truyền giáo bằng chính cuộc sống của con nơi gia đình, nơi cộng đoàn.
Thánh Phanxicô Assisi là một người
nghèo hèn nhưng đã làm bàng hoàng và phấn chấn Giáo Hội bởi ngài sống sát với
phúc âm--không trong ý nghĩa cực đoan, nhưng thực sự sống theo những gì Ðức
Giêsu Kitô đã nói và hành động, một cách vui vẻ, không giới hạn và không một
chút tự tôn.
Cơn trọng bệnh đã giúp chàng thanh
niên Phanxicô nhận ra sự trống rỗng của một đời sống vui nhộn khi còn là người
lãnh đạo nhóm trẻ ở Assisi. Sự cầu nguyện--thật lâu giờ và thật kham khổ--đã
giúp ngài trút bỏ mọi sự để theo gương Ðức Kitô, đến độ ngài đã ôm lấy một người
cùi mà ngài gặp trên đường. Ðiều đó nói lên sự tuân phục những gì ngài được thụ
khải trong khi cầu nguyện: "Phanxicô! Mọi sự con yêu quý và khao khát qua
thân xác thì đó chính là điều con phải khinh miệt và ghét bỏ, nếu con muốn biết
ý định của Thầy. Và khi con bắt đầu thi hành điều này, tất cả những gì đối với
con dường như ngọt ngào và đáng yêu sẽ trở nên quá quắt và cay đắng, nhưng tất
cả những gì mà con thường hay tránh né sẽ trở nên thật ngọt ngào và cực kỳ vui
sướng."
Từ thánh giá trong một nguyện đường
bỏ hoang ở San Damiano, Ðức Kitô nói với ngài, "Phanxicô, hãy đi xây dựng
nhà của Thầy, vì nó đã gần sụp đổ." Phanxicô trở nên một người hoàn toàn
khó nghèo và là người lao động thấp hèn.
Chắc chắn ngài đã nghi ngờ ý nghĩa
sâu xa của câu "xây dựng nhà của Thầy." Nhưng ngài không bằng lòng chấp
nhận việc đi xin từng cục gạch về xây lại nguyện đường hoang phế ấy. Ngài từ bỏ
tất cả những gì ngài có, ngay cả đống quần áo ngài cũng trao lại cho cha của
mình (là người đòi Phanxicô bồi thường những gì ngài đã cho người nghèo), để
ngài hoàn toàn thuộc về "Cha trên trời." Thời gian ấy, ngài bị coi là
một người đạo đức "gàn dở", ngài đi ăn xin từng nhà khiến các bạn cũ
phải buồn rầu và ghê tởm, và bị những người thiếu suy nghĩ nhạo cười.
Nhưng sự thực dần tỏ lộ. Người ta bắt
đầu nhận ra rằng con người này đang cố gắng trở nên một Kitô Hữu đích thực.
Ngài thực sự tin vào điều Ðức Kitô dạy: "Hãy đi công bố nước trời! Ðừng
mang theo vàng bạc, tiền của trong túi, đừng mang theo bao bị, giầy dép, gậy gộc"
(x. Luca 9:1-3).
Quy luật đầu tiên của Phanxicô cho
những người muốn theo ngài là thu lượm tất cả những văn bản của Phúc Âm. Ngài
không có ý thành lập một dòng tu, nhưng một khi tu hội thành hình, ngài đã bảo
vệ và chấp nhận mọi hình thức tổ chức hợp lý cần thiết. Sự tận tụy và tuyệt đối
trung thành với Giáo Hội của ngài quả thật là tấm gương sáng trong một thời đại
mà nhiều phong trào cải cách dường như muốn phá vỡ sự hợp nhất của Giáo Hội.
Ngài bị giằng co giữa một đời sống
tận hiến cho sự cầu nguyện và một đời sống tích cực rao giảng Tin Mừng. Và ngài
đã quyết định theo đuổi đường lối sau, nhưng luôn luôn trở về sự tĩnh mịch bất
cứ khi nào có cơ hội. Ngài muốn đến truyền giáo ở Syria và Phi Châu, nhưng
trong cả hai trường hợp ngài đều bị đắm tầu và đau nặng. Ngài cũng cố gắng hoán
cải các vua Hồi Giáo ở Ai Cập trong lần Thập Tự Chinh thứ năm.
Trong những năm cuối cùng của cuộc
đời ngắn ngủi (ngài từ trần khi 44 tuổi) ngài gần như mù và đau nặng. Hai năm
trước khi chết, ngài được in năm dấu thánh, là những vết thương thực sự của Ðức
Kitô ở tay chân và cạnh sườn của ngài.
Trong giờ phút cuối cùng, ngài lập
đi lập lại phần phụ thêm của Bài Ca Anh Mặt Trời, "Ôi lạy Chúa, con ca tụng
Chúa vì người Chị Tử Thần." Ngài hát Thánh Vịnh 141, và khi đã đến giờ lìa
đời, ngài xin cha bề trên cho ngài cởi quần áo ra để nằm chết trần truồng trên
mặt đất, giống như Ðức Giêsu Kitô.
Lời Bàn
Thánh Phanxicô Assisi trở nên nghèo
hèn chỉ vì ngài muốn giống Ðức Kitô. Ngài yêu quý thiên nhiên vì đó là một công
trình mỹ miều của Thiên Chúa. Ngài hãm mình phạt xác để có thể hoàn toàn phó
thác cho thánh ý Chúa. Sự khó nghèo của ngài đi đôi với sự khiêm tốn, mà nhờ đó
ngài hoàn toàn lệ thuộc vào lòng nhân từ của Thiên Chúa. Nhưng tất cả những điều
ấy chỉ để dẫn vào tâm điểm của đời sống tâm linh của ngài: sống đời sống phúc
âm, đã được tóm lược nơi lòng thương xót của Chúa Giêsu và được tỏ lộ cách tuyệt
hảo nơi bí tích Thánh Thể.
Lời Trích
"Lạy Chúa Giêsu Kitô, chúng
con chúc tụng và ngợi khen Chúa, ở đây và trong toàn thể mọi nhà thờ trên toàn
thế giới, vì qua thánh giá của Ngài, Chúa đã cứu chuộc nhân loại" (Thánh
Phanxicô).
Trích từ NguoiTinHuu.com
Dẫn vào Tin Mừng.
Khôn ngoan của Thiên Chúa khác với
khôn ngoan của loài người. Chỉ ai có tâm hồn khiêm cung nhỏ bé, biết phó thác cậy
trông, mới khám phá ra những nẻo đường khôn ngoan dẫn đến phúc thật.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh
Matthêu. (Mt 11, 25-30)
Khi ấy, Chúa Giêsu lên tiếng nói rằng:
"Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những
người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ
bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy.
"Mọi sự đã được Cha Ta trao
phó cho Ta. Và không ai biết Con, trừ ra Cha. Và cũng không ai biết Cha, trừ ra
Con và kẻ Con muốn mạc khải cho.
"Tất cả hãy đến với Ta, hỡi những
ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách
của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta dịu hiền và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn
các ngươi sẽ gặp được bình an. Vì ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thì nhẹ
nhàng".
Cầu nguyện:
Lạy Chúa xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa.
Nếu
sức mạnh của sự dữ và ma quỉ đông hàng hà sa số, đang ngày đêm bay lượn quanh
nhân loại, xung quanh chúng ta để tìm cơ hội làm hại con người thì sung sướng
và hạnh phúc, vững dạ thay khi Chúa gửi đến cho loài người một sức mạnh vô cùng
hữu hiệu là các Thiên Thần. Sự trợ giúp này, Chúa và Giáo Hội gọi là các Thiên
Thần Hộ Thủ hay Bản Mệnh. Các Thiên Thần Bản Mệnh gìn giữ con người khỏi hiểm
nguy, khỏi mọi sự dữ quấy phá, đưa con người tránh xa dịp tội để con người kết
hợp và tiến bước tới Chúa.
THIÊN THẦN BẢN MỆNH LÀ AI ?
Thiên
Chúa thiết lập vũ trụ, tạo dựng con người. Sách khải nguyên ngay từ những trang
đầu đã thuật lại việc Thiên chúa tạo dựng Trời Đất, tạo nên Con người. Trong vũ
trụ hỗn mang đan xen bóng tối và sự sáng. Lực của bóng tối,của ma quỉ mạnh mẽ
vô cùng. Ma quỉ có số đông vô số kể lúc nào cũng lượn quanh con người, rình mò
cắn xé. Ngay trang đầu khởi nguyên, Kinh Thánh đã viết: " thần khí Chúa
bay lượn là là trên mặt nước" và trong Tân Ước, trong đêm Giáng Sinh,Thiên
Thần của Chúa với muôn cơ binh đàn ca, vinh tụng xướng hát, tôn vinh con Thiên
Chúa là Đức Giêsu xuống thế làm người. Đây là các Thiên thần luôn túc trực để
thờ phượng Chúa và nâng đỡ con người. Trong số này, có muôn vàn Thiên Thần Bản
Mệnh, Chúa sai tới để nâng đỡ, gìn giữ từng người. Các ngài giúp con người
tránh xa các dịp tội, thêm sức mạnh cho con người để con người thoát những cơn
cám dỗ nguy hiểm, nâng đỡ và khuyến khích con người khi con người gặp những sự
thất vọng ở trần gian, an ủi con người trong những cơn sầu muộn. Các Thiên Thần
Bản Mệnh cũng giúp con người hồi tâm thống hối khi con người yếu đuối, sa ngã,
cầu bầu cùng Chúa cho con người. Các Thiên thần Bản Mệnh cũng soi sáng, thêm
sức mạnh cho con người khi con người đang hấp hối, nguy tử vv Các Thiên thần
Bản Mệnh có sứ mạng lớn lao là luôn hiện diện bên cạnh con người để giữ gìn, an
ủi và che chở con người. Nên, Thánh vịnh 137,1 đã viết: " Lạy Chúa giữa
chư vị Thiên Thần, Con đàn ca kính Chúa " hoặc trong lời nguyện nhập lễ
ngày 2/10, Giáo Hội đã cất tiếng nguyện xin : " Chúa sai các Thiên Thần
đến gìn giữ chúng con. Xin ban cho chúng con đời này được các Ngài luôn bênh
vực che chở, và đời sau được cùng các Ngài hưởng phúc vinh quang".
CÂU CHUYỆN MINH CHỨNG BÀN TAY THIÊN THẦN BẢN MỆNH HỘ PHÙ, CHỞ CHE
Một
Cha sở miền quê bên Pháp thuật lại công chuyện nầy:
Khi
đó ngài đang ở một xứ đạo hẻo lánh. Một đêm kia được tin một người đau nặng,
đang hấp hối, muốn xin Ngài tới xức dầu. Trời về khuya, với bổn phận mục tử
Ngài ra đi làm phận sự của mình. Từ nhà xứ tới nhà người đau, Ngài phải băng
qua khu rừng vắng. Khi tới khu rừng, trời đã rất tối, Ngài ngập ngừng, nhưng
nghĩ lại và nhớ tới Thiên Thần Bản Mệnh, Ngài cầu nguyện để Thiên Thần cùng đi
với Ngài. Ngài mạnh dạn và đã tới xức dầu cho người bệnh kịp thời giờ hấp hối.
Câu chuyện đã qua 10 năm rồi, nếu không có biến cố mới này thì nó đã rơi vào
quên lãng:
Một
tử tù sắp bị hành quyết, anh ta rất khó tính và không chịu nghe bất cử một ai.
Người ta báo tin cho ngài: có người tử tù sắp bị hành quyết . Vì là Cha sở địa
phương, ngài đến nhà tù thăm viếng . Nhưng vừa thấy bóng linh mục, người tử tù
phản ứng và từ chối không muốn gặp ngài , nhưng bỗng anh ta ngừng lại và nói
với ngài : " Có phải cha là cha sở họ X không ?". Vị linh mục ngạc
nhiên trả lời: "Trước đây 10 năm tôi làm Cha sở ở họ đó, nhưng bây giờ tôi
đã đi nơi khác".
Thì
ra các đây 10 năm, người tử tù lúc đó là tên ăn cướp giết người bị tầm nã, đang
lẩn trốn ở khu rừng mà ngài đi qua. Hắn dự định sẽ giết chết bất cứ khách bộ
hành nào băng qua đoạn đường đó, để lấy quần áo của khổ chủ mà hóa trang, và
đánh lừa lưới của pháp luật. Người tử tù kể lại: " Lúc đó y muốn giết vị
linh mục, nhưng bên cạnh ngài có một thanh niên lực lưỡng. Thấy không thể thắng
nổi, nên y đã để cho ngài và người thanh niên ấy đi bình an, vô sự ".
Vị
linh mục kết luận:
"Nghe
người tử tù thuật lại, tôi ngạc nhiên hết sức. Nhưng tôi chợt nhớ ra rằng, lúc
đó, tôi có dừng lại một lúc để cầu nguyện xin Thiên thần Bản Mệnh giúp đỡ. Và
như vậy, người thanh niên mà người tử tù thấy chính là Thiên Thần Bản Mệnh của
tôi, đã giữ gìn, bão vệ tôi qua cơn nguy hiểm "
Câu
chuyện trên minh chứng Thiên Thần Hộ Thủ luôn có mặt khi con người kêu cầu, xin
ngài giúp đỡ, can thiệp.
"Lạy
Chúa, nhân ngày lễ kính các Thiên Thần Hộ Thủ, xin cho các Ngài luôn ở gần
chúng con để trông nom gìn giữ, nhờ đó chúng con sẽ thoát khỏi mọi nguy hiểm
dưới thế và mai sau được hưởng hạnh phúc trên trời" (Lời nguyện tiến lễ
ngày 2/10, lễ các Thiên Thần Hộ Thủ).
Xin
cho mọi người chúng con luôn biết kính trọng, yêu mến và cậy trông vào sự che
chở của các Thiên Thần Hộ Thủ, và luôn sẵn sàng tuân theo lời chỉ dậy của các
Thiên Thần Bản Mệnh qua tiếng nói lương tâm.
Trích
từ NguoiTinHuu.com
Dẫn vào bài Tin Mừng:
Chúa
tình thương đã an bài cho mỗi người có một bạn thiêng liêng là Thiên Thần
Bản Mệnh. Hãy tạ ơn Chúa bằng cách lắng nghe và gắn bó với bạn tốt đó.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. (Mt 18, 1-5. 10)
Khi
ấy, các môn đệ đến bên Chúa Giêsu mà hỏi rằng: "Thưa Thầy, ai là kẻ lớn
nhất trong Nước Trời?" Chúa Giêsu gọi một trẻ nhỏ lại, đặt nó giữa các ông
mà phán rằng: "Thật, Thầy bảo thật các con: nếu các con không hoá nên như
trẻ nhỏ, các con sẽ không được vào Nước Trời. Vậy ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ
này, người ấy là kẻ lớn nhất trong Nước Trời. Và kẻ nào đón nhận một trẻ nhỏ
như thế này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy. Các con hãy coi chừng, đừng
khinh rẻ một ai trong những kẻ bé mọn này, vì Thầy bảo các con, thiên thần của
chúng trên trời hằng chiêm ngưỡng thánh nhan Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời".
Cầu nguyện:
Xin các Thiên thần Bản mạnh ngày đêm chầu chực bên Chúa cầu bầu cho chúng con. Amen.